Tin HOT

[Hiện đại] Thiếu nữ toàn phong - Minh Hiểu Khê [Tập 2] - Tải Ebook

Quyên góp tặng quà cho các editor/tác giả tự do
Nội Quy diễn đàn ngôn tình www.ngontinhonline.com

Thiếu nữ toàn phong


Tập 1: Ánh sáng ban mai

Tập 2: Trái Tim Rung Động

Tập 3: Cầu Vồng Trong Mưa

Tập 4: Tình Yêu Đích Thực

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Dịch giả: Nguyễn Thành Phước

Giá bìa: 108.000 ₫

Công ty phát hành: Bách Việt

Nhà xuất bản: Thời Đại

Số trang: 554

Ngày xuất bản: 09/2011


Giới thiệu

Thích Bách Thảo là một cô bé mồ côi được một võ sư Taekwondo có tài nhưng phải sống trong đau khổ, cô đơn bởi nỗi oan sử dụng chất kích thích trong thi đấu nhận làm đệ tử.

Do bản tính trung thực, cô cũng bị những kẻ giả dối trá đuổi ra khỏ võ quán. Sau được Tùng Bách quán chủ nhận làm đồ đệ. Trải qua những nỗ lực phi thường, Thích Bách Thảo từng bước trưởng thành, lập nhiều thành tích xuất sắc, được Vân Nhạc tông sư - võ sư Taekwondo số một thế giới - đích thân hướng dẫn. Cô đã bảo vệ được danh dự cho sư phụ Khúc Hướng Nam và chuẩn bị bước vào trận thi đấu quyết định giành tư cách tham dự giải Taekwondo quốc tế.

Câu chuyện cũng kể về tình yêu của cô. Bách Thảo đã may mắn có được tình yêu của ba người đàn ông tài hoa, xuất sắc. Mỗi người có cách thể hiện riêng nhưng đều yêu cô chân thành. Nhưng Bách Thảo sẽ chọn ai để đi cùng suốt cuộc đời?



Chương 1

Đèn đã tắt.

Trong phòng tối đen như mực.

Có tiếng thì thào của Hiểu Huỳnh bên cạnh: “Bách Thảo, cậu ngủ rồi à?.”

“Chưa!”

Bách Thảo nhắm mắt trả lời, mặc dù mệt đến mức chỉ muốn ngủ ngay lập tức, nhưng đầu óc cô rối loạn, lòng cũng xốn xang, bồn chồn. Ngày mai, cô phải đối mặt với Hiền Võ võ quán, sẽ gặp lại Đình Nghi.

Đình Nghi...

“Bách Thảo, mình nhất định phải nói với cậu điều này. Từ khi bắt đầu tham gia cuộc thi này, biểu hiện của cậu đã vượt xa kỳ vọng ban đầu của mọi người, đó là một bất ngờ thú vị không ai có thể nghĩ tới!”, Hiểu Huỳnh thò đầu ra ngoài nóiBách Thảo. “Vốn dĩ khi Tú Cầm sư tỷ bị thương không thể tiếp tục thi đấu, mọi người đều tưởng võ quán năm nay lại giống như mấy năm trước, bị loại ngay từ vòng loại, chắc chắn không thể vào được vòng trong. Vậy mà khi cậu thay Tú Cầm sư tỷ xuất chiến lại có thể liên tiếp chiến thắng một cách thần kỳ, giúp Tùng Bách võ quán chúng ta tiến thẳng vào vòng trong.”

“Không chỉ có thế, ngay trận đấu đầu tiên của vòng trong hôm qua chúng ta đã gặp phải Kiên Thạch võ quán, một trong bốn võ quán mạnh nhất năm ngoái, mặc dù không nói ra nhưng trong lòng mọi người đều cảm thấy đã hết hy vọng. Vậy mà...”, Hiểu Huỳnh trở mình, tay nắm chặt tấm chăn mỏng, mắt rơm rớm, “chúng ta còn đánh bại cả Kiên Thạch, nhất là trận đấu giữa cậu và Lâm Phong, thật sự rất bất ngờ, hấp dẫn! Bách Thảo, mình đã nói với cậu chưa nhỉ? Mình yêu cậu chết đi được!”

“Nhược Bạch sư huynh và Diệc Phong sư huynh còn xuất sắc hơn nhiều!” Nghe những lời tán tụng đầy khoa trương của Hiểu Huỳnh, Bách Thảo cảm thấy hơi ngượng.

“Đúng thế, Nhược Bạch sư huynh và Diệc Phong sư huynh cũng rất cừ!” Hiểu Huỳnh lúng túng gãi gãi đầu cười, nói tiếp: “Chỉ có điều trước đây đều là Nhược Bạch sư huynh và Diệc Phong sư huynh xuất chiến, nhưng chỉ có năm nay mới có được thành tích tốt như thế... Bởi vậy, cậu mới là công thần, là phúc tinh của bọn mình! Bởi vậy....” 

Trong căn phòng tối om, giọng Hiểu Huỳnh ngắc ngứ giây lát.

“... Bởi vậy,” Hiểu Huỳnh nhổm người dậy, trịnh trọng nói với Bách Thảo đang nằm cạnh, “Cậu không cần quá bận tâm đến trận đấu ngày mai, có thua Đình Nghi cũng không sao. Chị ấy là thiên tài đã thành danh trên toàn quốc, còn cậu vừa mới bắt đầu. Bách Thảo, cậu đã rất rất rất cừ rồi, chúng mình tự hào về cậu!.”

Tim Bách Thảo trĩu xuống.

Nói như vậy là cô nhất định sẽ thua Đình Nghi sao?

Bách Thảo thẫn thờ nhìn trần nhà, trong đầu hiện lên những trận giao đấu với Đình Nghi trước đây: những cú đạp nhanh như điện bao nhiêu lần bị đánh trúng, bao nhiêu lần ngã nhào trên đệm... Cô vội vàng nhắm mắt, hơi thở gấp như sắp ngạt.

Hiểu Huỳnh đã ngủ.

Ánh trăng hắt trên giường, tiếng côn trùng vọng vào rả rích. Bách Thảo nằm yên, nhắm mắt, mãi không ngủ được, đầu dần dần đau nhức. Cuối cùng, cô ngồi dậy, mặc võ phục, rón rén ra khỏi phòng.

Một mảnh trăng cong cong treo giữa trời đêm.

Tùng Bách võ quán lúc này yên tĩnh lạ thường, đèn các phòng đều đã tắt, trong đêm khuya phòng tập giống như một lát cắt mờ ảo. Bách Thảo kéo cánh cửa giấy, bên trong tối om, không nhìn thấy gì, cô không bật đèn, ngồi xếp bằng trên tấm đệm.

Chính nơi đây, cô đã từng thảm bại dưới tay Đình Nghi.

Đó là một trận đấu mà thực lực quá chênh lệch, trước Đình Nghi, quả thật cô không đánh nổi một đòn, thậm chí còn không kịp nhìn rõ Đình Nghi ra đòn như thế nào. Bây giờ, mặc dù cô đã có tiến bộ nhưng khoảng cách với Đình Nghi còn bao xa?

Bách Thảo hoàn toàn mơ hồ.

Ánh trăng nghiêng nghiêng chiếu lên võ phục, tay nắm chặt mép áo, Bách Thảo ngồi thẫn thờ rất lâu. Từ khi tham gia cuộc thi đến nay, ngay cả đêm qua, trước khi thi đấu với Lâm Phong cô cũng chưa từng căng thẳng thế này.

“Em sợ rồi!”

Trong bóng tối, một giọng nói vang lên từ góc phòng. Bách Thảo giật mình, vội quay đầu lại, phát hiện một bóng người ngồi dựa vào tường, mà lúc bước vào cô không nhận ra. Đó là giọng nói của Nhược Bạch.

Trong góc tối không có ánh trăng, hình như anh đã ngồi đó rất lâu, khuôn mặt lẫn trong bóng tối không thể nhìn thấy thần sắc thế nào.

“Em đang sợ hãi, đúng không?”

Giọng nói bình thản của anh lại cất lên, Bách Thảo cúi đầu, hít nhẹ một hơi đáp: “Vâng!”

Đúng vậy, cô đang sợ hãi, mặc dù ngày mai trận đấu mới bắt đầu nhưng cô đã căng thẳng không thể ngủ được.

“Em sợ điều gì?”

“Em...”

Bách Thảo cắn môi. Cô sợ thua, sợ là cho dù mình đã tiến bộ khá nhiều nhưng khoảnh cách giữa mình và Đình Nghi vẫn còn rất lớn. Cô không chỉ sợ thua mà còn sợ sẽ thua thảm hại.

“Sợ hãi thì có ích gì? Nó sẽ giúp em thi đấu trận ngày mai tốt hơn sao?”, giọng nói lạnh nhạt từ góc tường lại vang đến.

“…”

“Chưa thi đấu đã sợ thế này thì ngày mai em xin rút lui luôn đi.” Giọng anh lạnh đến tận xương tủy, như lưỡi phi đao ngâm trong băng tuyết.

“Em...”, Bách Thảo cứng người, “… em chỉ hơi căng thẳng một chút. Ngày mai em sẽ thi đấu thật tốt, em sẽ cố gắng hết sức....”

“Em nghĩ ngày mai mình có thể đánh bại Đình Nghi?”

“... Em sẽ cố gắng!”

“Cho dù cố gắng hết sức thì mai em cũng sẽ thất bại trước Đình Nghi. Bởi vì đẳng cấp của hai người cách nhau quá xa, em hoàn toàn không phải là đối thủ của cô ấy.”

“…”

“Em tưởng may mắn đánh bại Lâm Phong là đã có hy vọng so tài với Đình Nghi? Nếu như không phải nụ cười lạnh lùng của em khiến Lâm Phong bối rối trở tay không kịp thì làm sao em thắng được trận đó.”

Bách Thảo đờ người.

“Cho nên, một trận đấu đã cầm chắc thất bại thì việc gì phải tham gia đến cùng?” Giọng nói của Nhược Bạch còn lạnh hơn cả ánh trăng, như nói với cô, lại như đang nói với chính mình.

Bách Thảo ngơ ngẩn nhìn bóng Nhược Bạch.

Cô không hiểu.

Nhược Bạch sư huynh định bảo cô nên rút khỏi trận đấu với Đình Nghi ngày mai sao? Bởi vì cô sợ thua? Bởi vì chắc chắn cô sẽ thua?

Nhược Bạch đứng dậy.

Anh làm như trong phòng không có ai, cũng không nhìn thấy cô, đi thẳng về phía cửa.

Thấy anh sắp kéo cánh cửa giấy bước ra ngoài, Bách Thảo không nén nổi, nói: “Nhưng em vẫn thắng Lâm Phong đấy thôi!”

Mặc dù mọi người đều nghĩ cô không thể thắng Lâm Phong, nhưng cuối cùng cô vẫn thắng, biết đâu trận đấu ngày mai...

“Tốt, vậy thì hy vọng ngày mai em cũng sẽ đánh bại Đình Nghi.”

Nói xong, cánh cửa giấy bị kéo “soạt” một tiếng, bóng Nhược Bạch mất hút trong ánh trăng.

Bách Thảo ngẩn ngơ đứng nhìn về phía Nhược Bạch vừa đi khuất, một lúc sau mới chợt nhớ ra, tại sao muộn như vậy Nhược Bạch sư huynh vẫn còn ngồi một mình ở đây?

***

Ánh ban mai le l

Rạng sáng, Bách Thảo trằn trọc mãi mới ngủ được đã lại phải bò dậy, lấy chổi quét sân võ quán. Chỉ có công việc quét dọn mới làm cho cô cảm thấy thoải mái nhất, hơn nữa nghĩ đi nghĩ lại, nhất định là do Nhược Bạch sư huynh không quen thấy cô căng thẳng như vậy nên mới cố ý khiêu khích.

Đúng vậy, căng thẳng và sợ hãi đều chẳng ích gì.

Đã không thể làm kẻ đào ngũ thì phải thi đấu thật tốt thôi.

Hơn nữa...

Chẳng phải cô cũng đã đánh thắng Lâm Phong sao?

Xa xa, nơi cuối con đường nhỏ, cô bỗng phát hiện thấy Sơ Nguyên đang tưới cây trong vườn. Bóng cao gầy của anh nhuộm ánh nắng ban mai phớt hồng, cô bất giác đi về phía đó.

“Sơ Nguyên sư huynh...”

Nghe tiếng gọi, Sơ Nguyên vừa tưới cây vừa ngẩng đầu nhìn cô cười: “Chào buổi sáng! Thế nào, tối qua ngủ không ngon giấc hả? Mắt có quầng thâm rồi đấy.”

“... Tối qua em ngủ không đủ giấc.”

Sơ Nguyên nhìn cô chăm chú, cất bình tưới, hỏi:

“Em có dây buộc tóc không?”

“Dạ?”

“Buộc tóc lên đi, tóc em có vẻ hơi dài, khi thi đấu sẽ cản trở tầm nhìn.” Sơ Nguyên xoa đầu cô, tóc cô vừa mảnh vừa dài, bị gió sớm thổi tung, nhè nhẹ bay bay lên má.

A, hình như là thế, vì tiết kiệm tiền mà lâu rồi cô chưa đi cắt tóc

“... Em đi mượn Hiểu Huỳnh dây buộc tóc.”

“Em không có à?”, Sơ Nguyên hỏi vẻ ngạc nhiên.

“... Em không biết tết tóc...”, Bách Thảo đỏ bừng mặt nói. Hồi nhỏ, lúc mẹ còn sống, mẹ đều tết tóc cho cô nhưng sau khi bố mẹ qua đời, không ai tết tóc cho nữa nên cô luôn để tóc ngắn.

Sơ Nguyên lắc đầu cười: “Chờ anh một lát.”

Lát sau, Sơ Nguyên quay lại, xòe tay trước mặt cô, nói: “Đây vốn là quà tặng cho Sơ Vy, nếu em không phật ý, anh tặng em được chứ?.”

Trong tay anh là một chiếc dây buộc tóc màu đen, bên trên đính một trái dâu tây đỏ mọng, trong ánh nắng sớm mai, màu thủy tinh đỏ lấp lánh rất đẹp.

Bách Thảo như ngừng thở.

“Không thích à?” Nụ cười của anh còn sáng hơn cả hào quang của trái dâu tây.

“Thích ạ!” Bỗng nhiên cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh, mặt đỏ bừng, cúi đầu nói.

“Lại đây, anh buộc tóc cho.”

Ngồi trên ghế gỗ dài trong đình viện, Sơ Nguyên bảo cô nghiêng người, dùng ngón tay thay lược nhẹ nhàng chải tóc cho cô. Ngồi rất gần anh, gió sớm hiu hiu, hơi thở của cô toàn mùi hương từ người anh, không giống mùi thuốc sát trùng như mọi khi, đó là mùi hương mang theo từ vườn hoa, phảng phất mùi thơm thanh thanh của cây cỏ.

Cô dần dần trở nên mơ hồ.

Quên hết trận đấu sắp bắt đầu hôm nay, chỉ cảm nhận ngón tay anh mềm như giọt sương sớm trên cành lá, lùa giữa làn tóc

“Hôm qua, em đã đánh bại Lâm Phong của Kiên Thạch võ quán à?”

Giọng anh vọng đến từ phía sau khiến tâm trí Bách Thảo đang hỗn loạn mơ hồ bỗng bừng tỉnh.

“Vâng ạ!”

“Lâm Phong là một tuyển thủ xuất sắc.” Anh thận trọng dùng tay chải xuôi mái tóc cho cô, nói tiếp: “Có thể chiến thắng cô ấy, em nên tự tin vào bản thân mình mới đúng. Tại sao lại có vẻ bồn chồn như thế?” Vừa nãy, trong vườn ươm, anh thấy Bách Thảo đứng đó, cầm cây chổi trong tay, ngơ ngác như con hươu non lạc đường.

“Em... em bộc lộ rõ như thế sao?” Tim Bách Thảo loạn nhịp, lo lắng sờ lên mặt, chả trách Nhược Bạch sư huynh chỉ trích cô như vậy.

Khóe miệng Sơ Nguyên khẽ nhếch lên.

“... Hôm nay,” cô hít một hơi dài, “chúng em sẽ thi đấu với Hiền Võ võ quán....”

“Ờ, sau đó thì sao?” Thu gọn mái tóc của Bách Thảo trong tay, anh cảm thấy lưng cô hơi cứng lại.

“... Lần trước em đã thua Đình Nghi sư tỷ.”

“Ờ, đúng thế.” Anh khẽ mỉm cười, hỏi: “Sau đó thì sao?.”

Giọng nói như nghẹn lại, nhớ lại những lời chế giễu của Nhược Bạch tối qua, cô cắn chặt môi, nói giọng cứng cỏi:

“Em sẽ thi đấu thật tốt, cho dù hôm nay đối thủ là Hiền Võ võ quán, chúng em cũng chưa chắc đã thua!”

Sơ Nguyên chải tóc cho cô thành một túm nhỏ xinh, rồi dùng dây buộc tóc có hình trái dâu túm lại mấy vòng, nói tiếp: “Trước trận đấu hôm qua, em có nghĩ mình sẽ thắng Lâm Phong

Bách Thảo sững người.

Cô chưa từng nghĩ đến việc đó. Trước trận đấu, thậm chí cô còn không biết Lâm Phong là ai, chỉ nghe mọi người nói Lâm Phong rất lợi hại, Hiểu Huỳnh còn nghĩ rằng cô không thể đánh bại Lâm Phong.

“Sở dĩ được gọi là thi đấu vì nhất định phải thông qua quá trình giao tranh mới định được kẻ thắng người thua. Thi đấu là một quá trình, trong quá trình đó, việc gì cũng có thể xảy ra, mà thắng thua chỉ là kết quả của quá trình đó.” Trong ánh nắng sớm, trái dâu tây trên dây buộc tóc sáng lung linh, phản chiếu làm tóc cô càng đen nhánh. Sơ Nguyên ngắm nghía một hồi mới buông tay, nói: “Hơn nữa, cho dù kết quả trận đấu thế nào đi nữa, anh tin rằng so với trận giao đấu lần trước với Đình Nghi, em sẽ tiến bộ hơn nhiều.”

Lồng ngực căng tràn, cô ngẩng đầu, hít một hơi thật sâu, chăm chú nhìn anh, nói: “Vâng, em biết rồi! Em sẽ thi đấu thật tốt, cho dù có thua, em cũng sẽ dốc hết sức để trận đấu không đến nỗi chẳng có gì đáng nhớ!.”

“Cố lên!”

Sơ Nguyên mỉm cười xoa đầu cô. Mặt trời đã lên cao, ánh nắng càng trở nên rực rỡ. Nhìn khuôn mặt sau khi buộc gọn tóc của Bách Thảo, anh mới nhận ra khuôn mặt cô tròn trịa nhưng cằm lại hơi nhọn, đôi tai trắng như ngọc phớt hồng, đôi mắt to tròn, đen láy, trong veo như mắt nai.

Anh nhìn cô chăm chú.

Cô khép hàng mi xuống, thoáng ngượng ngùng.

“... Sơ Nguyên sư huynh, hôm nay anh sẽ đến xem thi đấu chứ?”

Lòng đầy hy vọng, tim đập thình thịch, đắn đo hồi lâu, cuối cùng cô mới dám hỏi. Mấy trận đấu trước đều không thấy bóng anh trên khán đài, hôm nay không chừng là trận đấu cuối cùng, cô thật sự hy vọng có thể nhìn thấy anh.

Không thấy anh trả lời.

Cô len lén ngẩng đầu, bắt gặp khuôn mặt thất thần của anh, Sơ Nguyên mỉm cười nói: “Nếu có thời gian anh sẽ đến.”

***

Nhà thi đấu thành phố.

Cuộc thi đấu giữa các võ quán Taekwondo tổ chức mỗi năm một lần. Hôm nay là trận thứ hai của vòng trong, tổng cộng phải thi đấu bốn trận, cuộc thi kết thúc sẽ tìm ra bốn đội mạnh của năm.

Khán đài chật cứng người, dẫn đội cổ động của Tùng Bách võ quán ngồi vào vị trí, Hiểu Huỳnh mới phát hiện hầu như tất cả các võ quán khác đều đến xem thi đấu. Các loại cờ đủ màu sắc của các võ quán tung bay trong gió, chiêng trống cổ vũ tưng bừng, trận đấu còn chưa bắt đầu nhưng tiếng reo hò cổ vũ đã vang lên khắp nơi, tràn ngập nhà thi đấu.

Hiểu Huỳnh vẫy tay một cái, đội cổ động sau lưng cô nhất loạt giơ cao vũ khí bí mật của họ: những chiếc vòng xúc xắc!

Hiểu Huỳnh cầm một đầu chiếc vòng bằng nhựa loại nhỏ, khẽ lắc một cái, mấy quả cầu be bé trên vòng va vào nhau “cách! cách! cách! cách!”, âm thanh vừa giòn giã vừa đều tăm tắp, mọi ánh mắt lập tức bị hút về phía họ, tràn đầy ngưỡng mộ.

Hiểu Huỳnh cười đắc ý. Cô đã đoán trước, khắp nhà thi đấu nhất định sẽ tràn ngập những cây cổ vũ, nếu họ cũng dùng loại đó, ấy là còn chưa kể hai đoạn gậy nặng trịch, gõ vào nhau cũng rất tốn sức, hơn nữa đội nào cũng dùng cây cổ vũ, âm thanh giống hết nhau thì làm sao có sự khác biệt?

Bởi vậy bọn họ không muốn giống các đội khác.

Họ sẽ dùng những cái vòng xúc xắc để cổ vũ, cho dù cả khán đài chìm trong tiếng cổ vũ của các võ quán khác thì trên sàn đấu, Nhược Bạch, Diệc Phong và Bách Thảo vẫn có thể nghe ra tiếng cổ vũ độc đáo khác người của họ. Hơn nữa dùng những vòng xúc xắc có thể tiết kiệm hơi sức mà reo hò cổ vũ cho đồng đội.

Dưới ánh mắt ngạc nhiên đầy ngưỡng mộ của đệ tử các võ quán khác, đội cổ động của Tùng Bách võ quán càng thêm hào hứng, ra sức lắc những chiếc vòng xúc xắc, tiếng hô đồng thanh vang lên đều đặn, nhịp nhàng:

“Tùng Bách vô địch!”

“Tùng Bách tất thắng!”

Cuộc thi đấu giữa các võ quán năm nay mang đến cho các đệ tử của Tùng Bách võ quán quá nhiều bất ngờ. Bách Thảo giữa chừng thay thế Tú Cầm sư tỷ thi đấu như một thứ vũ khí bí mật lại kiên cường, dũng mãnh, đánh bại hết mọi đối thủ, cùng Nhược Bạch sư huynh và Diệc Phong sư huynh đưa Tùng Bách võ quán tiến thẳng vào vòng trong.

Hơn nữa...

Xin hãy chú ý...

Tùng Bách võ quán với thành tích xuất sắc: toàn thắng ở vòng loại, hiên ngang bước vào vòng trong.

Càng bất ngờ hơn nữa là ngay trận đầu tiên của vòng trong,

Tùng Bách lại đánh bại Kiên Thạch võ quán, một trong bốn đội tứ cường của năm ngoái! Nhất là trận so tài giữa Bách Thảo và Lâm Phong, quả thực có thể coi là trận đấu kinh điển!

Tùng Bách võ quán đã bước vào hàng ngũ tám đội mạnh nhất.

Mặc dù các đệ tử của Tùng Bách võ quán đều mong có ngày võ quán của mình sẽ khôi phục hùng danh, lại có thể được vào danh sách các võ quán hàng đầu ở Ngạn Dương, nhưng chiến thắng đến một cách quá nhanh chóng và đột ngột như vậy, quả thực quá sức tưởng tượng của họ.

Chỉ có điều, kỳ tích sắp đến hồi kết.ôm nay, Tùng Bách võ quán sẽ phải nghênh chiến với Hiền Võ võ quán. Năm nào Hiền Võ võ quán cũng đoạt chức quán quân, là đội số một, không cần hoài nghi, thực lực mạnh đến nỗi các đệ tử của Tùng Bách võ quán không một mảy may ảo tưởng mình có thể thắng.

Hai anh em Đình Hạo, Đình Nghi của Hiền Võ võ quán đã sớm xưng hùng, xưng bá trong giới Taekwondo cả nước, không đối thủ nào có thể đánh bại anh em họ, ngay cả Bách Thảo, người đã liên tiếp lập kỳ tích trong cuộc thi đấu này cũng từng thảm bại dưới tay Đình Nghi.

Đây là một trận tất bại!

Trong lòng các đệ tử của Tùng Bách võ quán có nỗi buồn khó tránh.

“Tùng Bách vô địch!”

“Tùng Bách tất thắng!”

Thua người quyết không thua trận! Thi đấu có thể thua, nhưng khí thế quyết không kém. Đội cổ động của Tùng Bách võ quán do Hiểu Huỳnh, A Nhân, Ngô Hải, Bình Bình cầm đầu nhất loạt vừa vẫy những chiếc vòng xúc xắc vừa hô vang khẩu hiệu.

Hiểu Huỳnh khẽ thở phào.

Mặc dù thực lực của Hiền Võ võ quán rất mạnh nhưng đội cổ động của họ cũng bình thường.

Không có nhận xét nào