[Hiện đại] Chạy đâu cho thoát - Minh Nguyệt Thính Phong - Tải Ebook
Quyên góp tặng quà cho các editor/tác giả tự do
Nội Quy diễn đàn ngôn tình www.ngontinhonline.com
Chạy đâu cho thoát (Tập 1)
Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Dịch giả: Gandharva
Kích thước: 14.5 x 20.5 cm
Số trang: 508
Ngày xuất bản: 26 - 12 – 2013
Giá bìa: 125.000 ₫
Công ty phát hành: Bách Việt
Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Giới thiệu
Cô điên cuồng theo đuổi anh - Anh dùng sự im lặng để từ chối cô.
Anh là người đã nói và chứng minh cho cô thấy: cô và anh chỉ có thể làm bạn - Cô nỗ lực, cẩn trọng, cố gắng đặt anh vào vị trí của một người bạn.
Vậy mà bỗng một tối đẹp trời, anh ép chặt cô vào góc tường nơi quán bar ấy và hôn cô bằng một nụ hôn-không-cho-phép-chối-từ. Anh nói: "Tôi muốn làm bạn trai em!".
Không thể nào, không thể nào, không thể nào…
Cả thế giới đều biết anh thích mẫu phụ nữ cao ráo xinh đẹp. Mối tình đầu của anh quật cường háo thắng, mối tình hai, ba của anh thì khôn khéo đoan trang. Bất kể là ngoại hình hay tính cách, đều không dính dáng gì tới cô cả. Đó là chưa kể, anh là tiên sinh 'vườn đào', anh có rất nhiều rất nhiều hoa đào, còn cô chẳng qua chỉ là một cành cây dập…
Không, cô không tin, không tin, không tin anh.
Nhưng… cô có thể chạy thoát sao?
Chương 1
Cứ ngỡ gã thối mồm hài hước, cuộc đời cô từ đấy chuốc sai lầm.
“Trần Nhược Vũ, hôm nay y tá Điền có hỏi thăm vết thương trên miệng tôi đấy.”
Mấy lời của Mạnh Cổ nói qua điện thoại sao mà nhẹ bẫng, Trần Nhược Vũ nghe xong lại thấy trong lòng chấn động.
“Anh trả lời cô ta thế nào?”
“Cô ta hỏi tôi có phải va vào đâu nên mới bị thương không, tôi nói là do cô cắn.”
Trần Nhược Vũ ngây người.
“Anh nói cái gì?”
“Tôi nói là do cô cắn.”
“Bác sĩ Mạnh!”
“Cô gào to thế làm gì, tôi nghe được mà.”
Trần Nhược Vũ hít một hơi thật sâu. Bình tĩnh, phải bình tĩnh! “Bác sĩ Mạnh, anh nói chuyện cũng khéo thật đấy.”
“Đâu có, tôi chỉ nói sự thật thôi.”
“Chẳng lẽ anh không đủ thông minh để cắt tỉa câu từ một chút à?”
“Không cần làm thế. Chẳng phải chính cô là người nhắc tôi rằng y tá Điền có tình ý với tôi sao? Trả lời vậy chính là khéo léo nói rõ ràng với cô ấy còn gì.”
Cô lại bị lợi dụng rồi! Trần Nhược Vũ phát điên lên!
Cái tên khốn này, sao lại để người ta căm ghét thế cơ chứ!
“Y tá Điền vốn đã không ưa tôi, giờ anh nói vậy chỉ tổ khiến cô ta ghét tôi hơn thôi.”
“Cô cũng có định gả cho y tá Điền đâu, sao phải sợ cô ta ghét?” Cái tên này, giờ còn chưa biết ăn năn!
“Đang yên đang lành sao tôi phải ‘mướn’ người khác ghét mình? Rõ ràng tôi có làm gì đâu, chuyện đấy anh cũng có lỗi cơ mà. Người gây sự trước là anh, tôi chẳng qua chỉ vô ý va phải thôi. Anh nói với y tá Điền như thế, cô ta lại tưởng tôi giở trò gì với anh, danh dự của tôi thế là đi đứt. Tôi còn có thể làm người nữa không…”
“Trần Nhược Vũ.” Cô chưa nói hết câu đã bị anh chen ngang.
“Cái gì?”
“Ngày mai tôi đem chân giò tới bệnh viện, bọn họ sẽ hỏi nó từ đâu ra. Con người tôi từ trước đến nay không biết dối gian ai, thế nên chắc chắn tôi sẽ nói là cô trốn việc ban trưa, cố ý chạy đi hầm cho tôi.”
Trần Nhược Vũ nghe thế mà há mồm kinh hãi. Không phải chứ, thủ đoạn báo thù của tên khốn này có cần ác độc vậy không?
Cô chẳng qua cũng chỉ là “có mắt như mù”, theo đuổi hắn một phen thôi, hơn nữa còn thất bại. Rành rành là cô bỏ cuộc rồi, hắn cũng đã từ chối thẳng thừng. Cả hai người đều gạt bỏ hết “hiềm khích năm xưa”, tay trong tay bước lên con đường thênh thang của tình bạn muôn năm rồi cơ mà, sao hắn còn “chơi” cô như thế?
“Có điều, nếu hôm nay ăn hết chân giò rồi thì ngày mai tôi cũng không cần mang đi nữa, cô có muốn sang đây ăn cho hết không?” Câu nói này của Mạnh Cổ khiến Trần Nhược Vũ lại phải thầm hét lên trong bụng: Đúng là tên khốn mặt trơ trán bóng!
Làm sao hắn nói được câu ấy ra khỏi miệng cơ chứ? Hắn tưởng cô là đứa đần độn chắc?
“Có!”
Lửa giận cháy đùng đùng trong lòng Trần Nhược Vũ. Cô đương nhiên phải qua nhà Mạnh Cổ, phải mắng cho tên khốn ấy một trận, phải cướp bằng được chân giò với cặp lồng của cô về.
Không cho hắn ăn, ngửi cũng đừng mong ngửi!
Nếu còn làm đồ ăn nữa thì cô là đồ con heo!
Có một số kẻ mà người ta không bao giờ có thể đối xử tốt được, cái tên khốn ở đầu dây bên kia chính là một minh chứng sống hùng hồn nhất!
Hắn cứ tưởng vì hiện giờ giữa hai người có chút dây dưa lằng nhằng là có thể bỡn cợt cô được chắc?
Trần Nhược Vũ quen Mạnh Cổ đều là “nhờ” người bạn tốt của cô – Cao Ngữ Lam.
Mạnh Cổ là “anh em sống chết có nhau” với bạn trai Cao Ngữ Lam – Doãn Tắc. Có một hôm đám Doãn Tắc đánh nhau với người ta, liền tới bệnh viện mà Mạnh Cổ công tác, tìm tên bác sĩ ngoại khoa này kiểm tra vết thương. Lần ấy Trần Nhược Vũ cũng đi cùng, thế là gặp được gã bác sĩ mà bất luận tên hay thái độ đều không giống bác sĩ tí nào này.
Anh nói cha họ Mạnh, mẹ họ Cổ, nên đặt tên anh là Mạnh Cổ.
Ấn tượng của Trần Nhược Vũ về Mạnh Cổ là vừa đẹp trai lại vừa dí dỏm.
Trần Nhược Vũ rất thích những anh chàng hoàn đồng cởi mở, bởi vì bản thân cô vốn không phải loại nhu nhược tinh tế gì nên quả thật không thích nổi mấy gã tâm hồn nhạy cảm, cả ngày ủ ê.
Thế nhưng lúc đó cô đã phạm phải một sai lầm.
Ấy là không nhận ra điểm khác biệt giữa vui tính cởi mở với mồm thối mặt dày.
Bởi vậy sau này, trong khoảng thời gian dây dưa nhập nhằng với Mạnh Cổ, mỗi lần hồi tưởng lại ấn tượng về anh trong lần đầu gặp gỡ, cô đều thấy ruột gan đau nhói, căm giận mình có mắt như mù.
Lần đầu gặp Mạnh Cổ, Trần Nhược Vũ đang bước vào giai đoạn cực kỳ quan trọng trong cuộc đời người con gái – đến tuổi lấy chồng. Nhưng cô chưa có đối tượng, một thân một mình phấn đấu ngoài xã hội, phí hoài thanh xuân. Cô cần sự quan tâm, cần một tình yêu.
Hồi ấy Trần Nhược Vũ quả thật đang lo ngay ngáy cho tiền đồ bản thân. Công việc tuy không gặp khó khăn gì, thế nhưng cũng chẳng phải là thuận lợi; ba năm trời không yêu đương gì, bờ vai của gã đàn ông để cô dựa vào suốt quãng đời còn lại thì không biết đang vất vưởng ở phương nào. Khi đó, Trần Nhược Vũ cảm thấy rằng, cô cần phải phấn chấn lên, phải dũng cảm theo đuổi hạnh phúc của chính mình.
Sau này hồi tưởng lại, cô không thể không thừa nhận, đôi khi phụ nữ là như thế, vào những lúc vô cùng khát vọng tình cảm yêu mến tưới nhuần con tim khô héo sẽ rất dễ nhìn nhầm, đem dũng khí đặt sai chỗ.
Trần Nhược Vũ cô là như thế: Cứ ngỡ gã thối mồm hài hước, cuộc đời cô từ đấy chuốc sai lầm.

Không có nhận xét nào