Tin HOT

[Đoản văn] Xem mắt bạn thân, đụng độ Nam Tường - Mị Mị Miêu - Tải Ebook

Quyên góp tặng quà cho các editor/tác giả tự do
Nội Quy diễn đàn ngôn tình www.ngontinhonline.com

XEM MẮT BẠN THÂN, ĐỤNG ĐỘ NAM TƯỜNG


Tác giả: Mị Mị Miêu
Covert : ngoc_quynh520
Nguồn : diendanlequydon.com
Edit + beta : cereniti ( diendanlequydon.com)

Giới thiệu

Và như vậy……….. Nam Tường , gặp được ngươi quen được ngươi đời này ta không còn gì hối tiếc

CHƯƠNG 1

Ta vùi mắt vào ghế sôphaêm chờ đợi được cho ăn, trong lỗ tai lúc này chỉ toàn là tiếng món ăn được cho vào vạc dầu vang lên âm thanh “ la la ” thật êm tai . Giờ phút này là ngày mùng 1 tháng 5 ngày thứ 3 của kì nghỉ dài hạn, hiện tại là 2 giờ chiều, 3 ngày qua ta giữ vững cái tư thế này vượt qua 23 giờ đồng hồ trong 1 ngày,ngay cả ngủ cũng chỉ nằm trên ghế sôpha, suốt 3 ngàytrong bụng ta chỉ có 2 bữa cơm, âm thanh vang lên trong bếp như cứu ta một cái mạng nhỏ.

Ân nhân nấu cơm cho ta gọi là “ Tiểu Mễ “, là học tỷ, đàn chị ở cửa hàng ta làm trước đây, nguyên tên gọi là “ Thước Mỹ “, ta thấy thật khó gọi nên gọi nàng là “ Tiểu Mễ “, tên ta là “ Đậu Tứ Phương ” nàng gọi ta là “ Đậu Đỏ ” . Bốn năm đại học, chúng ta gắn bó với nhau hơn cả tỷ muội, Tiểu Mễ từng tuyên bố đời này kiếp này sẽ không bao giờ bỏ rơi ta, kết quả nửa năm sau tốt nghiệp nàng liền kết hôn với một anh chàng người miền Nam . Còn ta không chịu bó chân ở nhà, làm một nhiếp ảnh gia ,cô độc phiêu bạt tứ phương. Tiểu Mễ nói tên của ta cũng giống như ta vậy, cả ngày cầm máy chụp hình, đi khắp 4 phương trên đất nước, nghe thấy tên đã thấy người mệt mỏi bảo rằng như thế không tốt cho ta.

Ta nói với Tiểu Mễ, ngươi không biết thường thức gì cả, ta từ nhỏ đã không theo mẹ ta, mang họ Cát( may mắn ) từ lâu rồi, nếu không phải vậy cái tên Tứ Phương sao tồn tại được, cha ta đối với ta cũng đâu có tệ , gia đình ta buôn bán nhà đất, nhà có 2 hài tử, mộtCửu Châu, một Tứ Phương gộp lại là thành một quả địa cầu to lớn tròn trĩnh, không tốt hay sao . nếu ngày xưa cha ta mải lo làm giàu bằng trò chơi cá độ như đá gà thì tên ta chắc là “ Chọi Kê “ hay “ Đậu Hủ Hoa “ cũng nên.

Ta chính là như vậy, liên tục chiến đấu nơi chiến trường tứ phương, mỗi nơi ta đến dường như luôn trúng phải mùa du lịch, du khách đông như kiến, sau khi chiến đấu mệt mỏi ta liền trở về, cộng thêm “ ăn uống đều độ để giảm cân”, mỗi lần trở về ta liền đều muốn rơi vào kì ngủ đông dài hạn, chỉ khổ cho cô nàng bạn thân của ta, lúc nào cũng ở bên ta trước khi ta chết đói, liền mang đến một chút lương thực.

Chương 2

Một hồi lâu sau, Tiểu Mễ bỗng ló đầu từ trong bếp ra hỏi“ Đậu Đỏ, nhà ngươi có tía tô không ?, ta sẽ nấu cho nhà ngươi tô mì thịt bò tía tô ”, giọng nàng mang âm hưởng nặng âm phương ngữ miền Nam, từ “ tía tô ” phát âm giống như từ “con cháu ” ta cười“Nhi tử nhà ngươi còn chưa ra đời để ta còn nhận hắn làm con nuôi, nhà ngươi còn chưa có, ta làm sao có tôn tử ( con cháu ) chứ?”.

Tiểu Mễ nhà ta đối với ta “ khẩu xà tâm phật ” liền theo thói quen hét chói tai ta một tiếng, liếc mắt một cái rồi nói “ vậy còn gia vị thì sao, lão vị tửu (rượu gia vị), trà diệp ( trà thơm, giống vani ) ,đậu thị (các loại đậu làm chè ) …. Có không ? ” ,Ta liền nói “Lão cửu không có, đại di cũng không có, nhà ngươi chỉ cần nấu cơm cho ta thôi, không cần nấu nhiều hơn đâu”. Tiểu Mễ đi ra nói: "Tử khương có hay không? Dầu hào? Lá trà? Chao? Phô mai? . . . . . ." Nàng vừa nói ta vừa lắc đầu, một năm không có về nhà ở rồi, làm gì có những thứ đó. Rốt cục nàng tuyệt vọng: "Nơi này trừ những thứ ta mang đến, cũng chỉ có gạo trắng cùng nước tương, có thánh cũng không thể làm cơm cho ngươi ”.

Ta nói: "Ta dạy cho ngươi, đem những thứ ngươi mang đến kia gồm : thịt bò, thịt vịt , toàn bộ cắt thành sợi nhỏ, gồm trộn với cơm, chiên lên thành cơm chiên, vậy ăn được rồi ",Nàng thở dài: "Đậu đỏ,ngươi cứ như vậy sống một mình sao được chứ, bây giờ tốt nhất nên có một người nam nhân tốt chiếu cố ngươi”.

Chương 3

Ta giả bộ làm bộ dáng khổ sở, chấm chấm nước mắt, khóc sau tấm rèm che “Ngươi chẳng qua là muốn ta ói ra toàn bộ những thứ còn lại trong bụng, để ta sớm chết đói chứ gì, ta khôngchịu nổi cảnh nửa đêm hằn học nằm trong lòng một gã nam nhân, thủ thỉ làm chuyện tình ái, nếu ngươi muốn vậy thà giao nam nhân lão công của ngươi cho ta đi ”.

Tiểu Mễ nghe vậy, liền tiến lên sôpha xấu xé ta mấy cái liền, ta ôn nhu cười haha “ Giao nam nhân của ngươi cho ta nếu không,ngươi hôm nay ………..”

Lúc này sau lưng bỗng dưng truyền ra một tiếng la hét thất thanh “Nằm xuống! Không được nhúc nhích! Giơ tay lên! Nói ngươi đấy! Xem ngươi chạy đi đâu!" Người nói là Cát Ưu diễn viên trong bộ phim “ không gặp không về ”, đấy là một câu thoại trong bộ phim .Ta giật mình, Tiểu Mễ nhân cơ hội hung hăng đấm chùy tay vào người ta , giành quyền bò dậy. Ta đây mới nhìn rõ lên nơi tiếng nói phát rachính là điện thoại di động của ta, đang liên tục phát ra tiếng nhạc chuông đặc biệt kêu gọi chủ nhân của nó bắt máy.

Thấy gương mặt ta sợ không còn chút máu, Tiểu Mễ ở một bên thầm thìcười, bước chân liền hướng tới nơi di động của ta đang phát ra tiếng kêu, giơ di động lên rồi nói với ta : "Đây là điện thoại Motorolaphiên bản mới nhất,có thể tự phát ra tùy hứng một bài nhạc chuông trong danh sách ”

Nàng cầm di động lên soi mói một hồi liền trả lại ta, hóa ra nó tự động tùy hứng bật một bài nhạc chuông, xui xẻo thế nào trúng ngay bài ấy, làm ta sợ gần chết. Tiếng chuông đặc biệt đã không phụ lòng chủ nhân, cũng như đảng và nhân dân mà phát lên, liền được chủ nhân vô thức nhấn nút nhận cuộc gọi rồi cất tiếng chào hỏi “Này, có gì không ?”

Bên đầu kia giọng một người đàn ông trung niên chợt vang lên “ Uy, là Tiểu Đậu ấy ah, ta là Tô Liêu Hoa, Mỹ Mỹ (tên thật của Tiểu Mễ ) nhà ta có ở đó hay không ”

Ta cười: " làXài Ny Lon ah ”(Tô Liêu Hoa = Xài Ny Lon )

Tiểu Mễ nghe vậy liền giựt lấy điện thoại trong tay ta, nói chuyện một hồi, rồi bỗng lớn tiếng nói “ Lan Lăng về rồi ah ”. Sau đó nhanh chóng liếc lấy ta một cái, bắt đầu nhỏ giọng nói chuyện với lão công của nàng .

Ta một bên quấy phá cuộc nói chuyện của hai vợ chồng Tiểu Mễ, ngâm nga hát theo giai điệu “Ta là Xài Ny Lon, chất lượng cao, ………….” Lão công hắn nghe vậy liền tức tố, muốn kéo đầu lưỡi tara ngoài, Tiểu Mễ như cảm thấy trước nguy cơ liền nhỏ giọng khuyênhắn

Tiễu Mễ trịnh trọng để điện thoại xuống, quay đầu lại nhẹ nhàng nói với ta “ nhà ngươi ngày mai rảnh không, qua nhà ta dùng cơm, ta vừa mới chuyển qua nhà mới, ngươi vẫn chưa qua thăm lần nào phải không ” . Ta vừa nghe nàng nói đã “ ngửi ” thấy mùi âm mưu phía sau, liền đáp “Qua thăm nhà mới đã là gì, tìm cho ta một Tân Lão Công thì đúng hơn ”

Tiểu Mễ biết không gạt được ta, liền đổi thái độ, hai tay bầu chặt vào hai vai ta, mắt nhìn thẳng vào mặt ta, tỏ thái độ củaphátxít hung dữ nói “Cô nãi nãi (bà dì) ta đây nói thẳng, ngày mai ta giới thiệu bằng hữu cho nhà ngươi biết, ngươi dù muốn hay không cũng phải đến, nếu không ta liền lấy cái máy chụp hình ném xuống từ lầu 17 cho tan xác ”

“A” ta thét lên một tiếng “Ngươi ……thật hung ác …………ta …….. dẫu có chết …………cũng không ” . Ta biết Tiểu Mễ một khi đã nói được là làm được

Tiểu Mễ tiếp tục giở giọng uy hiếp, lộ ra khuôn mặt của Dracula hút máu “Nghe đây, nhà ta ở tiểu khu Linh Lan, cư xá Lâu Cao lầu 17D, chính là tòa nhà lớn nhất Bắc Kinh này, tối mai 6h nhà ngươi không ăn mặc thật đẹp mà đến, cô nãi nãi ta sẽ khiến cho ngươi cùng cái máy chụp hình chết không toàn xác ” . Nói xong Tiểu Mễ liền nhanh chóng thu dọn găng tay cùng đồ đạc trịnh trọng về phủ, tập trung tinh thần về nhà giăng bẫy chờ ta chui vào, ngay cả cơm cũng không chịu làm cho ta, nàng quay đầu lại trịnh trọng nói “Nhớ, người ta gọi là Lan Lăng, rõ chưa ”

Ta đuổi theo nàng liền nói “Là rượu ngon Uất Kim Hương Lan Lăng, ngọc chén Hổ Phách Quang Lan Lăng ấy ah ” Ta chưa kịp nói hết câu Tiễu Mễ liền nhanh chóng phất tay gọi taxi rời đi.

Lan Lăng , “ là Lan Lăng trong Lan Lăng Sơn( một bài thơ nói về ngọn núi đẹp tên Lan Lăng ) ” một cái tên hay , trong lòng ta bỗng vẽ lên khuôn mặt của một người nam nhân với ánh mắt dịu dàng , cùng với một nụ cười ôn nhu .

Chương 4

Ngày hôm sau ta liền nghiêm túc hạ người xuống cái sôpha êm mượt chính thức đi xuống khu nhà , đên Pizza Hut mua một loại pizza Hải Sản đúng loại cá Tiểu Mễ thích , rồi nhẹ nhàng đến tiểu khu Linh Lan ,nơi có cư xá Lâu Cao 50 tầng , là tòa nhà cao nhất tại Bắc Kinh , tiền nào của nấy , cuộc sống tại tiểu khu Linh Lan rất tốt . Tiểu Mễ khả ái như vậy , nên có một cuộc sống như thế , đứng dưới lầu ta gọi điện thoại “ xác nhận ” , “ Là tiểu khu Tinh Hoa phải không ?” . Nghe máy là Xài Ny Lon “ Đậu Đỏ ngươi đừng giả vờ nữa ”

“ Là khu Linh Lan , đúng ko” , nàng nói

“ Là khu Trữ Lan ” (linh lan uyển vàninh lan uyển phát âm giống nhau , ninh lan = trữ lan )

“Lầu 47 ? ” , nàng nói

“Không sai , lầu 17 đấy” ( 47 với 17 ( tứ thập thất lâu , thị thập thất lâu, phát âm giống nhau, nhất là khi phát âm đúng chất miền Nam ^^ )

Lầu 47 ah , cao như vậy , lỡ như ngày nào đó thang máy cúp điện giữa chừng chẳng phải không bị nhốt trong thay máy chết , thì cũng leo thang bộ đến tử vong mất thôi . Tới nơi , ta gõ cửa , bên trong một thang âm vang vọng đến “ Tới liềnđây ” , cánh cửa từ từ mở ra , ngay lập tức ta liền tiến vào “ Trong nhà không tới nỗi quá tệ , rất sạch sẽ ” . Cửa sổ lớn chiếu thẳng ánh nắng man mát vào buổi chiều tối vào , xung quanh ban công trang trí với đầy đủ loại hoa cỏ thơm tỏa hương dìu dịu , bày biện trong phòng cũng rất hợp với ý ta .

Sau lưng truyền đến thanh âm “ Ngươi tìm ai ? ” , ta xoay người lại , gặp pahi3 một tiểu nam nhân “ Ngươi không phải là Xài Ny Lon ah ” , chẳng lẽ Tiểu Mễ đổi lão công . Người kia nói “ Ta không phải là Xài Ny Lon ” . Vậy người này ….. chẳng lẽ là …… “ Ngươi họ Lan ”, nam nhân nói “ Đúng , ta họ Nam , sao ngươi biết ” ( lại từ đồng âm khác nghĩa rồi hihi )

Ta nhìn hắn , trong lòng bỗng cười thầm “ Ông trời ơi , dáng dập của hắn giống như đang vẽ nên bài thơ Lan Lăng vậy ,dáng dấp vững chãi như ngọn núi Lang Lăn , khuôn mặt trông thật hài hòa ”

Vợ chồng Tiểu Mễ thật là ….. tự nhiên để cho khách nấu cơm . Khi ta đem pizza để trên bàn , phía trên đã có 2 món ăn để sẵn , một mùi thơm nức liền xộc vào mũi “ Cái này ngươi nấu hay chủ nhà nấu thế ”. Hắn vẻ mặt khẩn trương “ Người ở cùng nhà với ta đi lâu rồi , ngươi là tìm hắn ư ” ( gia nhân = chủ nhà = người ở cùng nhà )

“Đi rồi ah , còn đã đi thật lâu nữa ư” . Tiểu Mễ thật là …. Tương kế tựu kế , giăng bẫy ta ở một mình cùng với hắn , ít ra cũng phải giới thiệu trước cho ta biết về hắn chứ , nhìn xem một tiểu hài tử như hắn bị dọa sợ rồi kìa , các đốt ngón tay của hắn bỗng chốc hóa trắng rồi . Hắn bỗng khẩn trương , tiến đến chiếc bánh pizza ta đặt trên bàn “ Ngươi mua ?? ”

“ Đồ ngốc ” ta chửi thầm , hắn còn vẫn chưa nhận ra ta vốn là đối tượng xem mắt của hắn ah ,đã vậy ta cùng đùa với hắn vậy “ Không là ta bán , tiền bán được dùng để quyên góp đến Hội Chữ Thập Đỏ ”

Hắn liền do dự , cuối người xuống hỏi “ Hội Chữ Thập Đỏ kia vốn ở đâu vậy , việc quyên góp này được khởi xướng một năm rồi ah ”

Uhm ….. thì ……..Ta chỉ có thể trả lời: "Ta không biết!" "Oh vậy ah ,ngay cả điều đơn giản ấy còn không biết , vậy sao cô có thể nói mình là người của Hội Chữ Thập Đỏ được ! Không nên gạt tiền người khác như thế ! Cô nên nghiêm túc tìm một công việc đàng hoàng đi , không nên vì mấy chục nhân dân tệ mà hạ thấp nhân phẩm mình " Anh ta vừa nói vừa móc từ trong túi ra mấy chục vạn nhân dân tệ , vừa vẫy tay ra hiệu bảo ta rời đi

Ta vừa bực mình vừa buồn cười: "Ta mua cái này pizza còn tốn chín mươi tám tệ dấy ? Ngươi mới cho ta năm mươi tệ ! Không đủ, lấy thêm ra ." Ánh mắt hắn co rúc lại: "Ngươi cướp bóc. . . . . ."ta rốt cục cười lên: "Ta cướp thứ gì chứ , ta. . . . . ."

Lúc này điện thoại di động của ta đột nhiên vang lên: "Nằm xuống! Không được nhúc nhích! Giơ tay lên! Nói ngươi đây! Xem ngươi chạy đâu!" Hắn ‘ a ’to một tiếng, tay chân không tuân theo ý hắn quơ quạng lung tung hướng về phía ta, ta cố nhịn cười lớn, vội vàng bảo hắn đi , vừa nhanh chóng tạo dáng vẻ phòng vệ, tránh cho hắn bị thương , vừa vội vàng nói: "Ta là Đậu Tứ Phương a!" Thanh âm hắn cũng run rẩy: "Cái gì? Đấu Tứ Phương ~~~"

Ta nói: "Đúng! Đậu Tứ Phương, bọn họ không nói cho ngươi biết tên ta ư ?" Điện thoại di động lại phát ra âm thanh “ nằm xuống! Không được nhúc nhích! ”ta nói: "Ngươi trước chờ một chút,ta nhận điện thoại. . . . . ." Liền như đóng phim 007 , ta một tay vẽ ra điện thoại vô hình bằng không khí , để cho hắn biết ta không có móc súng, đầu dây kia vang ra giọng nói “ Đậu Tứ Phương , ta là Cửu Châu đây ” là ca ca của ta

"Tìm ta có chuyện gì? ? Làm sao ngươi biết ta đi . . . . . ." Hạ thấp giọng: "Xem mắt. . . . . . ?" ,“Cái gì !!!!!!!!!!! Bà tám Tiểu Mễ nói cho ngươi biết ” .“ Này nói cho ta biết Tiểu Mễ chết ở đâu rồi, còn không mau trở lại! Ta đây sẽ gây họa trong nhà của bọn hắn , nếu không mau quay lại , ta sẽ đem nhà của nàng đập để bán phế liệu !" Hắn “ a ” một tiếng.

"Hắn trông như thế nào. . . . . . ?" Cửu Châu hỏi , ta quay đầu lại nhìn Lan Lăng ". . . . . . Rất trừu tượng! Được rồi, chớ nói. Khi nào về ta sẽ báo cáo cho ngươi!" . Nói xong rồi liền tắt máy sau đó chính thức giới thiệu mình: "Ta tên là Đậu Tứ Phương, ngươi là Lan tiên sinh phải không?"

Hắn cảm thấy ta không có ác ý, từ từ bình tĩnh lại đáp : "Đúng, ta họ Nam, ngươi rốt cuộc tới đây làm gì ?"

Ta cau mày: "Ngươi còn không biết? Ngươi cũng bị bằng hữu lừa ah ? Ta tới để xem mắt ! Hai người nhất định đang rất mong chúng ta hợp nha đấy, ta chẳng có tính toán hơn thiệt gì với ngươi đâu , cũng rảnh hay chúng ta hàn huyên một chút để không phụ lòng hai người kia , tránh cho nàng đem chiếc máy chụp hình của ta ném từ lâu 17 xuống làm phế liệu."

Hắn hiển nhiên có chút mơ hồ đầu, hỏi: "Ngươi. . . . . . xem mắt ? Ngươi biết tên của ta……….. cái này cái này. . . . . . bằng hữu của ta không nói đến. . . . . . Ngươi ……..ngồi xuống trước đã ."

Ta trực tiếp ngồi bàn cơm bên cạnh, nghĩ thầm xem mắt lần này coi bộ không có kết quả rồi, hai người ngồi đối diện nhau mộtlúng túng không phản đối không trò chuyện , thức ăn trên bàn mùi thơm từng trận thổi qua , ta thèm nhỏ dãi, rốt cục nói: "Không có gì nói , liệu ta có thể nóita có thể thuận tiện ăn một chút cơm không ?"

Vẻ mặt hắn tỏ vẻ bất ngờ , kèm chút kinh ngạc ,liền do do dự dự đưa chén cơm cho ta, ta vui vẻ gặm lấy gặm để, hắn hoàn toàn không có ý định dùng cơm , nhỏ giọng hỏi: "Ngươi làm nghề gì ?"

Ta nuốt: "Ta không có công việc,chỉ tùy hứng chụp ảnh lấy tiền thôi." Hắn gật đầu: " Không trách ngươi được, trông bộ dáng ngươi không có tiền đồ tương lai !"

Ông trời của ta! Ta cố hết sức nuốt cơm xuống , một hồi ngẩng đầu nhìn thấy ánh mắt của hắn cứ như muốn khóa chặt ta lại , ta cảm thấy phải không được tự nhiên, tìm lời nói cùng hắn : "Làm sao ngươi biết Xài Ny Lon ?" Hắn lắc đầu: "Cái gì Xài Ny Lon?" "Chính là Tô Liêu Hoa đấy , chính là người cho ngươi đi ăn củ lừa đó."

Hắn kỳ quái: "Không ai cho ta ăn củ lừa cảmà ai là Tô Liêu Hoa?" Đầu óc ngươi vào nước rồi ah ? ” Ta phản biện với hắn: "Chủ nhân của ngôi nhà này chính là Tô Liêu Hoa, ngươi làm sao vậy ?" Hắn lại càng kỳ quái: "Nơi này là nhà của ta" "Ngươi không phải là Lan Lăng sao?" "Ta tên là Nam Mạnh!"

Chương 5 ( kết thúc )

A !!!!!!!!!!!!!! Ngươi. . . . . Nam nhân trước mặt liền khiến mắt ta nổ đom đóm, trong lòng thầm kêu không ổn, vội vàng lấy điện thoại di động ra mở máy, máy chưa mở xong điện thoại của Tiểu Mễ đã tới"Đậu đỏ ngươi đi đâu rồi? chưa lâm trận đã bỏ trốn , Lan Lăng chờ ngươi hơn một canh giờ, chạy trời không khỏi nắng đâu , tới đây ngay cho ta " Ta sắp khóc : "Ta ở lầu 47, nhà ngươi không phải là ở nơi này sao?" "Nhà ta lầu mười bảy! Ngươi vừa nói cái gì cơ !"

Làm sao bây giờ, Nam Tường(Tường = Mạnh phát âm gần giống nhau tùy theo địa phương )ánh mắt nhấp nháynhìn chằm chằm ta, trong miệng cơm còn chưa kịp nuốt xuống , da mặt ta vốn dày bỗng chắc hóa thành đỏ rựctựa như gấm, ta thành kính khấn cầu: " Thượng Đế vạn năng , mau tạo ra một lỗ hổng vượt qua 30 tầng lầu , mang ta đem trốn tiện thể đưa đến lầu 17 luôn đi!"

Mao chủ tịch dạy chúng ta: "Dũng cảm và thẳng thắn khi thừa nhận sai lầm ." Ta rốt cục ngẩng đầu lên , mang vẻ mặt khẩn cầu của một người sắp chết nhìn hắn: "Ta đi lầm đường, thật xin lỗi vì đã ăn hết cơm của ngươi …..”

Ngươi. . . . . . Ngươi ăn pizza đi. . . . . . . . ." Ta đem pizza giao cho hắn sau đó liền bỏ của chạy lấy người , phía sau hắn kêu: "Nè , khoan đã. . . . . ."

Ta ngu ngốc! đáp: "Ta sẽ không biết nấu cơm , ngươi ăn pizza đỡ một bữa đi!"

Ta lấy kinh nghiệm leo núi cộng chạy việt dã chạy như điên, với tốc độ này người chạy theo kịp ta thật không, Tiểu Nam Tường bị ta bỏ lại phía sau thật xa. Thanh âm của hắn truyền đến: "Ta sẽ nấu cơm " Ta cắn răng nghiến lợi hứa đến chiếc thang máy Cerrada phía trước , cửa thang máy đóng lại, còn nghe được tiếng hắn gọi: "Ta sẽ giặt quần áo ta còn sẽ quét dọn vệ sinh ta còn sẽ làm vườn. . . . . ."

Cứ như vậy ta liền một mạch chạy về nhà , rồi bắt chước đà điểu đem đầu chon chặt vào ghế sô pha, thật lâu sau điện thoại di động lại vang lên: "Không được nhúc nhích! Xem ngươi chạy đâu!" Ta cảm thấy phải lời này thật là giống như thanh âm mang tới tai hoạ, rưng rưng nhận lấy điện thoại: " Sao có chuyện gì ~~"

"Ta là Nam Mạnh, chính là người bị ngươi ăn quỵt cơm đó , ngươi còn nhớ không ?" Ta vuốt đầu: "Nam ~ Tường! Vĩnh viễn không dám quên! Ngươi vì bữa cơm đó mà đuổi theo ta sao , làm sao biết điện thoại của ta?"

"Ngươi. . . . . . hôm ngươi đi ta liền đi đến từ tầng một hỏi, rốt cục ở lầu mười bảy mới biết được ngươi, là ngươi bằng hữu Xài Ny Lon nói cho ta biết ." "Ngươi đến từng tầng một hỏi?" "Đúng, ta nghe ngươi\nói điện thoại biết đại khái chuyện gì xảy ra, chính là không nghe rõ tầng nào ~~ mỗi lần hỏi người ta: “ Ngươi có biết Đấu Tứ Phương không? “ Ai cũng bảo ta bệnh thần kinh! ”

Ta không nhịn nổi cười: "Thật xin lỗi, ngươi tìm ta làm gì?"

Hắn do dự nói: "Thước Mỹ nói ngươi là nhiếp ảnh gia, vậy ngươi tên Đấu Tứ Phương, hay ngươi vốn họ Đậu ? Không phải là đánh nhauđấu?" Ta lớn tiếng: “ Ai cùng ngươi đánh nhau chứ , vốn ta chính là họ Đậu !" Hắn lắp bắpnói"Những bức ảnh về hoa , về đồng lúa cánh đồng được luân phiên in trên tạp chí là ngươi chụp ” những bức ảnh đó vốn là ta nhận yêu cầu của tạp chí mà chụp vì thế ta liền gật.Hắn nói: "Ta thật sự thích bức ảnh này của ngươi , trên bờ cát yên tĩnh bỗng có một bóng người xuất hiện , màu trắng của ánh nắng bỗng bị bóng người che khuất ,bóng dáng một con người lấy tay che đi ánh nắng chói ngắt? Điều này nói lên linh hồn người chụp , một con người luôn phải thay đổi nơi chốn , đôi khi còn không kịp thích ứng là ngươi phải không? , chứ không phải là một động tác đơn thuần trên bãi biển?

Chính xác 100% , hiếm khi có người hiểu được tâm ý của ta trong từng bức ảnh , nghe hắn nói , ta thật cao hứng"Ngươi cũng thích leo núi? Hạ Lan Sơn đi qua chưa? , món điểm tâm sáng Thạo Hưng rất ngon , đến đó ta liền được đối đãi giống như ông hoàng , bà hoàng của thế giới vậy . . . . . ." Lần này nói chuyện với hắn thật sự khoái trá , chiếc điện thoại cứ như lần đầu tiên được dùng hết công suất , ta cứ nói với hắn như vậy đến sáng rồi sau đo không cưỡng lại được Chu Công từ từ thiếp đi trong giấc ngủ

Sau đó thì sao?

Sau lại ta liền đi du lịch cùng hắn.

Sau đó thì sao?

Sau lại ta liền tăng lên 10 cân

Sau đó thì sao?

Sau đó ta liền theo bước chân của Tiểu Mễ , biến giọng nói phổ thông của ta trở thành tiếng nói nơi dịa phương của hắn

Tại sao?

Bởi vì Nam Mạnh phát âm là Nam Mạnh không phải Nam Tường theo khẩu âm của ta.

“ Đậu đỏ, hắn mang khẩu âm gì mắc mớ gì tới ngươi ? ”

“ Ngươi. . . . . . Ngươi biết rồi còn đùa bỡn ta, vì ta dụng phải Nam Tường không quay đầu lại được chứ sao ”

——————

Lời cuối sách

Lúc kết hôn , bằng hữu hỏi Nam Mạnh tại sao hắn quen biết đượcta, hắn nói: “ người đang ngồi trong nhà ta ,vốn là họa từ trên trời rơi xuống ! ”

Tai họa? Ngươi chờ đấy Nam Tường!

Không có nhận xét nào