Tin HOT

[Đoản văn] Kiếp sau không làm vợ của anh - Mộ Dung Diễm - Tải Ebook

Quyên góp tặng quà cho các editor/tác giả tự do
Nội Quy diễn đàn ngôn tình www.ngontinhonline.com


Kiếp sau không làm vợ của anh



Tác giả: Mộ Dung Diễm
Convert: ngocquynh520
Edit: y linh


Mẫn Quân nằm ở trên giường bệnh săn sóc đặc biệt, nhìn bức tường trắng, nhìn ngoài cửa sổ là trời cao bao la mà suy nghĩ phập phồng. Nàng biết mình bệnh sắp khắp chịu được bao lâu nữa, mặc dù bác sĩ cùng trượng phu đều che dấu mình, nhưng nhìn ánh mắt của trượng phu thì nàng liền hiểu rõ.

Vì không muốn trái ý trượng phu, vì không để cho cái nam nhân kiên cường này thống khổ rơi lệ, nàng cố gắng lạc quan và tích cực phối hợp trị liệu với thầy thuốc mà, mặc dù nàng đã biết hết thảy đều không có ích lợi gì. Trượng phu tóc cũng trắng vì bệnh của nàng, hắn ngày đêm không ngừng làm bạn ở bên người nàng, bưng nước đưa canh canh, châm trà đưa cơm.

Đều nói vợ chồng trẻ về già đến bầu bạn, bốn mươi năm tương thân tương ái, Mẫn Quân đã sớm hiểu rõ trượng phu Tử Hiên là người có phẩm hạnh hoà nhã. Nàng vì mình cảm thấy cao hứng, nàng thủy chung không có nhìn lầm hắn. Nghĩ lại năm đó, tỷ tỷ ngại Tử Hiên là một người thấp lùn, ở trong ngày đại hỉ đào hôn. Đối mặt với đội ngũ rước dâu tới, cha mẹ gấp đến độ bể đầu sứt trán, bất đắc dĩ,  bày kế khiến Mẫn Quân thế thân tỷ tỷ gả qua. Mẫn Quân vô luận là phương diện gì lớn lên đều cùng tỷ tỷ rất là giống nhau, người ngoài không cẩn thận phân biệt, căn bản cũng không phân biệt rõ tỷ muội họ. Một năm kia, khi Mẫn Quân mới vừa tròn 18 tuổi thì cha mẹ cầu khẩn nước mắt  tràn đầy mới mặc vào giá y đỏ thẫm, ngồi lên kiệu hoa, ở tiếng kèn xô na vô cùng náo nhiệt gả đến nhà Tử Hiên.

Khi Mẫn Quân sống cùng tỷ tỷ thì từng cách cửa sổ gặp qua Tử Hiên một lần, Tử Hiên đầu không cao, nhưng là người chững chạc, nói chuyện rất có mấy phần khí khái của nam tử hán. Chẳng qua là nàng chưa có từng nghĩ tới , cuộc đời của mình lại có thể biết cùng người đàn ông này gắn liền một chỗ. Sau tỷ tỷ đào hôn, cha mẹ cầu khẩn nàng, nàng cũng từng do dự, nàng không biết mình cùng người đàn ông này có hay không thật sự có duyên. Duyên kiếp trước sau? Vì cái gì ta cùng hắn kết hôn? Không chống cự nổi ánh mắt buồn bã cùng nước mắt giàn giụa của cha mẹ, Mẫn Quân ngậm ngùi gật đầu đồng ý.

Tử Hiên đối với Mẫn Quân rất tốt, hỏi han ân cần, tình cảm dịu dàng lưu luyến. Vừa mới bắt đầu, Mẫn Quân khắp nơi cẩn thận, che dấu không dám để cho hắn phát hiện mình chẳng qua là tân nương thế thân mạo danh. Bởi vì Tử Hiên đối với mình rất tốt, bẩm sinh Mẫn Quân là người thiện lương nên rất là quý trọng cùng cảm động, suy bụng ta ra bụng người, nàng cũng học quan tâm cùng chăm sóc hắn. Cuối cùng là tuổi còn nhỏ, mặc dù đã là người phụ nữ xuất giá, Mẫn Quân khắp nơi vẫn là muốn Tử Hiên chăm sóc mình.

Mẫn Quân tại sao có thể không nhớ trong lòng thời gian đầu mình mang thai do ảnh hưởng của thai nhi, ăn cái gì ói cái đó. Tử hiên nhìn thấy, sốt ruột ở trong lòng ở trong lòng. Năm đầu không có trái cây, Tử Hiên liền đeo túi vải trên lưng, mang đủ lương khô, đã đi  trên trăm dặm trên đường núi đi hái cây mơ, nho dại, quả chua, chỉ cần là quả dại có thể ăn được, toàn bộ chứa ở trong bao vải. Khi từ trên núi trở về, hắn giống như hiến vật quý đem một túi vải đầy quả dại đặt ở trước mặt nàng. Nhìn bị bụi gai đâm trúng tạo nên từng đạo vết thương, Mẫn Quân không nhịn được nước mắt giàn giụa."Ngươi làm sao vậy? Đừng khóc! Khóc sẽ không tốt cho mắt. Là ta vô dụng, kiếm không được nhiều tiền, nếu không ngươi muốn ăn cái gì là có thể mua cái đó." Tử Hiên ôn nhu an ủi, tay nhè nhẹ  vuốt ve khuôn mặt sáng bóng của Mẫn Quân, hốc mắt của mình cũng từ từ chuyển thành một màu hồng. Ở thời hiện đại nghèo khó, bởi vì Tử Hiên cần cù cùng sủng ái, Mẫn Quân chưa từng chịu qua nhiều cực khổ, coi như trong nhà chỉ còn dư một chén cơm, hắn cũng sẽ nghĩ đủ biện pháp để cho nàng ăn, mà mình không nỡ đụng vào, cho dù bụng đói đến nỗi kêu lên.

Tử Hiên thương nàng hết mực , thậm chí có vài phần điểm bá đạo. Nhớ lúc đang ở cữ bởi vì Mẫn Quân khẩu vị kém không muốn ăn. Hắn sẽ bưng cái ghế nhỏ ngồi chết ở trước giường, trông chừng nàng, nhìn nàng trong bát cơm cùng thịt gà toàn bộ ăn hết. Nếu như Mẫn Quân thật sự ăn không vô, hắn sẽ không ngại hâm nóng lại mỗi lần, cho đến khi nàng đem cơm cùng đồ ăn hết phải sạch sẽ mới bỏ qua. Tất cả mọi người không hiểu hắn, cảm thấy hắn làm người khác khó chịu."Không có biện pháp nha! 

Nàng khẩu vị kém quá, nếu như không cưỡng bách nàng ăn một chút, thân thể làm sao sẽ tốt lên?" Tử Hiên nói có vẻ như mình là người thông thạo. Mẫn Quân hiểu suy nghĩ trong lòng trượng phu, nhưng là mỗi khi nuốt một hớp giống như là đang nhai sáp đèn cầy, chẳng qua là trong lòng vui sướng, có thể gặp được thấy một người nam nhân yêu mình như vậy, cả đời này còn cầu gì nữa? Vì không để cho hắn đau lòng, nàng gắng gượng để cho mình ăn nhiều một đồ ăn một chút.

Chung sống với nhau đã lâu, Mẫn Quân hiểu rõ tính tình của trượng phu. Chỉ cần hắn cảm thấy đúng, hắn cho là đối với ngươi có lợi, hắn sẽ kiên trì, khi đó ngàn vạn lần không thể coi nhẹ ý tốt của hắn, nếu không, hắn sẽ vì điều này mà đau lòng . Đối với Tử Hiên mà nói, chỉ cần Mẫn Quân có thể tiếp nhận sự chăm sóc tốt của mình, sự quan tâm của hắn, hắn sẽ rất vui vẻ. Hắn đem người đó nâng trong lòng bàn tay giống như nâng vật quý giá, ngươi sẽ để cho hắn cầm, để cho hắn xem như báu vật, nếu như ngươi khinh rẻ mình, hắn sẽ khó chịu, sẽ cảm thấy có lỗi với ngươi.

Hưởng thụ tình cảm ngọt ngào từ trượng phu, Mẫn Quân cảm giác mình chính là nữ nhân hạnh phúc nhất trên thế giới, chẳng qua là đêm khuya yên tĩnh khi tỉnh lại, nhìn bên cạnh trượng phu đang ngủ say, tim của nàng sẽ dâng lên một tia khổ sở khó ta, vô luận như thế nào, mình chẳng qua là người thay thế tỷ tỷ đi xuất giá. Ngừơi trong lòng hắn yêu có thể chính là tỷ tỷ! Nếu như bị hắn biết, ta không phải là người mà hắn chọn trúng là tỷ tỷ thì hắn sẽ như thế nào? Âm mưu này đã qua hai mươi năm rồi.

Một ngày một đêm triền mien đi qua, Mẫn Quân nằm ở trong ngực Tử Hiên, mặc cho hắn ôm. Tử Hiên lấy tay vén mái tóc dài của Mẫn Quân, tình ý liên tục. Mẫn Quân nhìn hoàng hôn dần chìm trong bóng tối, yếu ớt thở dài một cái.

"Ngươi làm sao vậy? Tại sao lại than thở?" Tử Hiên hỏi.

"Tử Hiên, ta —— ta muốn cùng ngươi nói một chuyện, chẳng qua là, ngươi trước đáp ứng ta, sau khi nghe xong nhất định nhất định không thể tức giận, có được không?" Mẫn Quân lo lắng nói.

"Ừ! Nói đi! Kính cẩn lắng nghe." Tử Hiên trêu chọc một câu, phá vỡ không khí nặng nề.

Mẫn Quân do dự một hồi, rốt cuộc nói: "Ta, ta không phải là tỷ tỷ lúc ngươi hẹn hò, ngày đó thành hôn nàng đã bỏ trốn, cha mẹ bất đắc dĩ, để cho ta thế thân, ngươi có thể hay không hận ta" nói dứt lời, Mẫn Quân thở dài ra một hơi, gánh nặng đè ở trong lòng rốt cuộc cũng đã trút xuống.

"Ha ha!" Tử Hiên ở trong bóng tối giảo hoạt cười một tiếng, tay vẫn như cũ khẽ vuốt ve mặtMẫn Quân mặt của nói: "Thật ra thì từ ta lúc vén  khăn voan đỏ của ngươi lên ngươi khăn voan đỏ lúc ta đã biết rồi. Mặc dù các ngươi hai tỷ muội lớn lên giống, nhưng các ngươi ánh mắt lúc nhìn người hoàn toàn khác nhau. Chị ngươi nhìn người lúc khóe mắt hướng về phía trước khiêu lên, có loại cảm giác như là từ trên cao nhìn xuống. Ngươi thì khác, ngươi nhìn thấy người thì rất biết vâng lời , trên mặt có mấy phần ngượng ngùng cùng chần chờ, trong mắt chớp nháy ánh mắt trong suốt."

Nghe lời nói bình tĩnh của trượng phu ở trong bóng tối, Mẫn Quân sợ ngây người, thì ra là hắn sớm đã biết rõ."Ngươi tại sao không cắt đứt với ta?" Nàng ngập ngừng  hỏi.

"Tại sao muốn cắt đứt với ngươi? Ngươi không tốt sao chứ? Không chỉ có xinh đẹp, hơn nữa ôn nhu săn sóc, thiện lương đáng yêu, hoặc giả ngươi là trời cao cố ý ban cho ta ." Tử Hiên vừa nói chuyện, vừa thương yêu mà đem thê tử ôm chặt vào trong ngực, giống như là ôm toàn thế giới.

"Tử Hiên, cám ơn ngươi! Ngươi đối với ta thật tốt! Có lúc ta cũng vậy đang suy nghĩ, hoặc giả giữa chúng ta  duyên phận là do ông trời định . Thế nào cũng trốn không thoát." Mẫn Quân thâm tình khẩn thiết nói, kề lên khủy tay trượng phu, trong lòng tràn đầy cảm xúac mãnh liệt như thiêu đốt.

"Ngươi ở trong tình huống đó có thể thay tỷ tỷ gả cho ta, không để cho ta mất mặt trước mọi người, ta cả đời cũng cảm kích ngươi. Ở giây phút ta vén khăn đỏ của ngươi lên, ta biết ngay rồi, ta tự nói với chính mình, cả đời này ta nhất định sẽ đối với ngươi thật tốt, không thể phụ lòng ngươi. Ta muốn để cho ngươi phải có hạnh phúc cùng vui vẻ khi còn sống! Đây không phải là cùng ngươi tỷ tỷ giận dỗi, chỉ vì ngươi thiện lương!" Tử Hiên ngày đó ban đêm ôm thê tử một đêm nói lời đó, tình ý một lòng sâu sắc.

Hai vợ chồng quanh năm sinh hoạt chung một chỗ, dần dần cũng đã quen rồi sự tồn tại của đối phương. Thói quen có lúc sẽ trở thành một loại phương thức sống. Có một năm Mẫn Quân  đi đến nhà con trai cả nửa tháng, mỗi ngày vào ban đêm, nàng đều đột ngột tỉnh lại, thật lâu không thể ngủ. Nhìn  bầu trời đêm ngoài cửa sổ, nàng cứ thế ngồi dậy, nhìn về phía quê nhà, vẻ mặt tao nhã, nàng nhớ đến trượng phu ở nhà. Tử Hiên cũng giống vậy, kể từ Mẫn Quân đi nhà nhi tử, cả người dường như ngay cả hồn phách cũng bị mang đi. Nếu như không phải là trong nhà  gà, vịt, heo, chó quan trọng này, hắn nhất định không chịu một mình ở nhà. Mỗi ngày đúng giờ gọi điện thoại, vợ chồng già cầm ống nói, lải nhải nói liên miên, một khi mà nói chính là nói đến nửa ngày. Dặn dò, giao phó đi, giống như là từ biệt đã lâu, thật ra thì không quá nửa tháng. Vậy mà, đây là lần ly biệt đầu tiên và cũng dài nhất kể từ khi sau khi bọn họ kết hôn.

Kể từ sau khi Mẫn Quân ngã bệnh, trượng phu vẫn làm bạn ở bên người. Nhìn bóng lưng bận rộn của trượng phu bận rộn, nàng từng len lén rơi lệ, cảm giác mình là hài tử bị trượng phu làm hư  . Cả đời này bị hắn cưng chìu, yêu, giống như trân bảo được hắn nâng ở trong lòng bàn tay. Nàng thật rất hi vọng mình cũng có thể vì trượng phu làm một chút gì đó, có thể làm cho hắn trải qua hạnh phúc cùng vui vẻ. Nhưng là hắn cái gì đều tự mình biết, hơn nữa mọi việc đều không cần mình vất vả, điều có thể làm duy nhất đúng là hưởng thụ yêu mến của hắn. Mẫn Quân nghĩ tới trượng phu thì nụ cười tựa như lạc trần từng chút từng chút  điểm trên mặt nàng, khe rãnh ngang dọc trên mặt giống như một đóa hoa cúc nở không rụng mãi mãi động lòng người như vậy.

Mặt trời xuống núi, nhưng bầu trời vẫn là sáng ngời trong xanh, giống như trong không khí cũng tràn đầy điểm một cái màu sắc bão hòa. Tử Hiên đi vào phòng bệnh, đỡ Mẫn Quân nằm ở trên giường bệnh dậy, hai vợ chồng tựa sát đứng lặng im ở trước cửa sổ, đứng trước gió trông về phía xa.

"Ngươi thời gian này gầy đi nhiều !" Mẫn Quân nói xong, đau lòng cầm lấy cánh tay phu.

"Ta già rồi, năm tháng không buông tha người nha! Ngươi xem chúng ta cũng đã nửa đầu tóc trắng rồi." Tử Hiên cảm thán một câu.

"Tử Hiên, ta gần đây nằm ở trên giường, luôn nghĩ đến một vấn đề."

"Vấn đề gì?" Tử Hiên tò mò nhìn thê tử.

Mẫn Quân nhìn bong đêm dần dần ảm đạm xuống bình tĩnh nói: "Nếu chúng ta còn có kiếp sau, ta vẫn hi vọng cùng ngươi làm vợ chồng, bất quá, ta không muốn làm tiếp vợ của ngươi, ta muốn làm trượng phu của ngươi, để cho ngươi làm vợ của ta, ta cũng vậy muốn  một lòng yêu thương ngươi giống như ngươi kiếp này thương ta. . . . . ." Mẫn Quân nói xong, trong đôi mắt hãm sâu kìm lòng không đặng tràn ra hai hàng lệ nóng, nàng gắt gao nắm thật chặt thắt lưng của trượng phu, ở trên trán hắn lưu lại nụ hôn thâm tình.

Dưới màn đêm, hai người  lão nhân trên năm mươi tuổi ôm thật chặt ở chung một chỗ thật lâu . Màn đêm ngoài cửa sổ, đèn nê ông chỉ cách đó không xa vẫn còn lấp lánh soi rọi thành thị cô đơn lạnh lẽo vắng lặng dưới màn đêm.

THE END

Không có nhận xét nào