Tin HOT

[Hiện đại] Vị hôn phu ác ma của ta – Linh San - Tải Ebook

Quyên góp tặng quà cho các editor/tác giả tự do
Nội Quy diễn đàn ngôn tình www.ngontinhonline.com

Vị hôn phu ác ma của ta


Tác Giả: Linh San

Biên Dịch: Đậu, Duongtuquan

Thể loại: Tiểu Thuyết,Tình Cảm,Ngôn Tình, siêu sắc

Độ dài: 10 chương

Nguồn: https://batquai.wordpress.com/ngon-tinh ... -linh-san/

Giới Thiệu:

Hắn rốt cuộc muốn sờ mó nàng tới khi nào a?!

Khi nàng còn nhỏ đã bị hắn đoạt đi nụ hôn đầu tiên, nàng đã muốn nôn

Thật vất vả đến lúc nàng vào đại học, tưởng chừng có nhiều ngày vui vẻ

Vị lão huynh này cư nhiên vẫn là âm hồn không tiêu tan

Ngay cả nàng dùng ánh mắt thưởng thức soái ca khác cũng không được!

Bất quá hắn tuy có bá đạo, may mắn lương tâm còn chưa bị chó tha đi.

Biết nàng phi thường để ý danh hiệu “Thái bình công chúa” này.

Hắn hào phóng cung cấp phương pháp không cần uống thuốc, không cần tiêm, không cần phẫu thuật nâng ngực.

Chính là…… Cho hắn thay nàng làm “vận động nâng ngực”

…… Tuy rằng hắn là vị hôn phu của nàng

Nhưng nàng vẫn rất thẹn thùng nha……

Mở đầu:

Edit: Duongtuquan

Beta: Mẫu giáo



Lúc ấy tuổi còn nhỏ……

“Mẹ!”

Chỉ nghe trong phòng truyền ra một tiếng kêu bi thảm, tiếp theo một tiểu cô nương hai mắt đẫm lệ lưng tròng đang tìm mẹ, lại như thế nào cũng tìm không thấy.

Sau đó, nàng thương tâm ngồi xổm ở cổng chờ nhìn xem mẹ có trở lại chưa, một tiểu nam hài chừng mười tuổi đi tới.

Hắn có một bộ dáng cao cao tại thượng, kiêu căng xoa thắt lưng: “Này! Các nữ sinh như nhóc chính là như vậy, một chút việc nhỏ liền khóc lóc.”

Tiểu cô nương chu hé ra cái miệng nhỏ nhắn, khuôn mặt xinh xắn nhỏ chuyển sang hung hăng trừng mắt với hắn.

“Đi đi, mẹ dặn không được nói chuyện với người lạ.” Tiểu cô nương bởi vì tuổi còn nhỏ, phát âm không rõ lắm, nói chuyện có chút “ngọng nghịu”.

Nhìn đến nàng khóc thương tâm như thế, tiểu nam hài trong lòng cũng có chút không được tự nhiên, hắn bởi vì là con trai độc nhất, cho nên từ nhỏ đã được cưng chiều lên tới trời, nghiễm nhiên trở thành tiểu bạo quân trong nhà .

Chẳng qua……

Khi hắn vừa nhìn thấy tiểu cô nương đến ở nhờ nhà bọn họ, từ lần đầu tiên gặp mặt, tâm linh nho nhỏ của hắn liền có một loại rất cảm giác kỳ quái, đối xử với nàng chính là “tự nhiên độc ác” (D: seo muh tự nhiên đc anh)

“Ô……”

“Đừng khóc , anh không phải người xa lạ đâu! Anh là vị hôn phu của nhóc.”

Tiểu cô nương dùng tay áo lau nước mắt “Cái gì là vị hôn phu?”

Nghe nói, tiểu cô nương này về sau là vị hôn thê của hắn, trên thực tế đó là cái gì, hắn cũng không rõ lắm.

“Ôi! Dù sao thì nhóc về sau cũng phải nghe lời anh, cái này đúng nhất!” Hắn tuổi tuy rằng nhỏ, nhưng khẩu khí so với đại nhân còn cuồng vọng, chuyên chế hơn.

“Vì sao? Bởi vì anh là vị hôn phu sao?” Nàng ngơ ngác hỏi.

Vị hôn phu so với mẹ lớn hơn sao?

“Đương nhiên!” Hắn đương nhiên trả lời.

“Vậy hôn phu được tùy tiện thân mật với người khác sao?”

“Ai nói ?! Ta chỉ hôn nhóc một cái.” Nói chuyện đó, mặt hắn không tự chủ được biến hồng, cho tới bây giờ không nghĩ tới chính mình sẽ cùng nữ sinh ngốc nói loại chuyện này, nhưng là…… Nàng không giống với người khác. (D : sax, từ nhỏ đã có máu 35 rùi ạ ?)

“Thế không cần đâu!” Nàng dùng cái miệng nhỏ nhắn trả lời “Mẹ nói không thể cùng xú nam nhân thân mật!” Nhất là vừa mới nãy hắn cắn nàng đau quá, tuyệt đối không ôn nhu, cho nên nàng quyết định chán ghét hắn, mặc xác hắn là cái gì phu cũng vậy. (D : há há xú nam nhân)

Nhìn thấy nàng khó xử để ý như thế, hắn cũng không thích .

“Anh là vị hôn phu của nhóc, nhóc không thể cự tuyệt anh!”

“Nếu như tôi không muốn?” Nàng quật cường nói.

“Anh đây mỗi nhìn thấy nhóc một lần, nhất định phải hôn nhóc một lần!”

Sau lại trưởng thành……

“Mẹ!”

“Đến, đến, đến! Tiêu Tiêu a! Con đem bát thuốc này bổ uống xong hãy đi học.”

“Đây là cái gì?”

“Giúp con lớn lên một chút.” Vừa nói ánh mắt mẹ vừa dừng ở bộ ngực nhỏ của Nguyên Tiêu.

“Mẹ!” Nguyên Tiêu vội vàng che bộ ngực mình lại, thở phì phì kêu to “Mẹ kỳ quá!”

“Được rồi, được rồi! Con uống uống, uống hết nhanh đi đến trường, ngoan!”

Tuy rằng nàng không thích uống đông uống tây, bất quá…… trong lớp, nữ sinh đều so với nàng lớn hơn nhiều, ngay cả An Ny cũng " vạn trượng cao lầu bình khởi ", thuốc bổ này cũng là mẹ nhờ mẹ An Ny lấy . 

Lúc này, An Ny đã ở cửa kêu nàng “Tiêu Tiêu, cậu đã khỏe chưa? Hôm nay là ngày sinh viên mới báo danh, cậu đừng đến muộn.”

“Uh!” Nguyên Tiêu hưởng ứng, sau đó hôn mẹ một cái, nói: “Mẹ, con đi học, buổi tối gặp!”

Nguyên Tiêu vội vàng xuất môn, chuẩn bị triển khai cuộc sống sinh viên mới của nàng.

…..to be continue……

Không có nhận xét nào