[Huyền huyễn] Vật Trong Ao - Na Chích Hồ Ly - Tải Ebook
Quyên góp tặng quà cho các editor/tác giả tự do
Nội Quy diễn đàn ngôn tình www.ngontinhonline.com
Vật Trong Ao
Tác giả: Na Chích Hồ Ly
Dịch giả: Nguyễn Lê Hương
Kích thước: 13 x 20.5 cm
Ngày xuất bản: 19-08-2013
Giá bìa: 68.000 ₫
Công ty phát hành: Cẩm Phong Books
Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Giới thiệu
Hm... chúng ta có một chiếc ao vô danh, bên trong có cá, có cua, có tôm.
Điều bất thường duy nhất: Lũ cá, cua, tôm này là một đám yêu tinh, nhí nhố, nhặng xị, dễ thương... Hm... Đó là câu chuyện bình thường đến không thể bình thường hơn của đám yêu tinh ham hư vinh, thích tự sướng...
Nhưng đọc, để cảm nhận, để thấm thía một điều giản đơn. Rằng ai cũng muốn làm những điều thật vĩ đại, nhưng lại quên mất cuộc sống vốn tạo nên từ những điều vô cùng nhỏ bé.
Cả chặng đường đời giống như một cuộc hành trình thưởng lãm, cái đẹp không xuất phát từ quá trình theo đuổi sự thỏa mãn của thị giác, mà là sự tròn vẹn tâm hồn. Và bạn sẽ nhận ra rằng, điều vĩ đại nhất chính là điều giản dị, chân lý của cuộc đời luôn xuất phát từ những thứ bình thường...
Chương nhất
Lần đầu tiên gặp Cá Chép, Cá Quả đang buồn khổ. Cá Quả không hiểu tại sao mình thân là cá, tại sao rõ ràng mình là cá, lại phải ăn cá… Cá Quả hy vọng có thể thay đổi số phận, thế là, nó bắt đầu tu đạo. Ba trăm năm sau, khi không còn phải ăn cá, nó lại sinh ra một nỗi buồn khổ mới. Đó là, nó nên ăn gì?
Nó biến thành một cậu thiếu niên, ngồi bên bờ ao, thả chân xuống nước, nhìn lên bầu trời cao thở dài. Lúc này, có người khẽ vỗ vai nó. Đó là một thiếu niên ánh mắt sáng ngời, nụ cười rạng rỡ.
Vị thiếu niên hỏi: “Chào ngươi, ta tên là Lý Tử… Ngươi có biết ở đây chỗ nào bán bánh đậu không?”
Cá Quả thộn mặt hỏi bánh đậu là cái gì.
Lý Tử rất kiên nhẫn ngồi xuống, dùng cành cây vẽ xuống đất. “Nói đơn giản, đây là một loại thức ăn của ‘người’, ngọt, mềm…”
Nghe xong câu này, cuối cùng Cá Quả cũng hiểu ra, thiếu niên trước mặt cũng như nó, đều là cái giống mà người ta gọi là “yêu tinh”. Nó bỗng có cảm giác “chỉ hận gặp nhau quá muộn”, liền hỏi Cá Chép tại sao lại làm yêu tinh. Cá Chép trả lời rất rõ ràng: “Để đến cái ao bên kia nghe buôn chuyện…”
Và thế là, nó lại thộn ra hỏi thế nào là buôn chuyện.
Lý Tử vẫn cực kỳ kiên nhẫn ngồi xuống giải thích…
Cứ như thế, đến khi trời tối…
Cứ như thế, Cá Quả đã ăn cái bánh đậu đầu tiên trong đời. Và cuối cùng nó cũng hiểu ra, thế nào là “ngọt”. Đó là một hương vị khiến cho tâm hồn ta tan chảy, ấm áp một cách dịu dàng…
Cứ như thế, Cá Quả quen với Cá Chép. Để chạy theo xu thế, nó học theo Cá Chép, đổi tên mình thành “Hắc Tử”, mặc lên người một loại vải, chải đầu, vào chợ của loài người mua bánh đậu. Sau đó, cầm bánh đậu sang bên ao to hơn nghe buôn chuyện… Đương nhiên, là đi với Cá Chép…
Cá Quả không còn buồn khổ. Cuối cùng nó cũng hiểu ra, khi không muốn ăn cá thì còn có thể ăn bánh đậu…
Chương hai
Chuyện sau đó…
Cá Quả tạm biệt ao nhà mình, đi sang bên ao của Cá Chép. Bên đó rất nhộn nhịp, có một vị Cá Nheo vẻ ngoài đạo hạnh rất cao, thích dùng câu “Ta đã từng…” để chuyển chủ đề; có một con Tôm Sông luôn coi thường loài cá, theo đuổi mục tiêu thành tiên; có một con cua mới luyện thành hình người, nhưng lại hay quên biến hình phần càng; và cả thím Cá Giếc hòa nhã, chú Tôm Rồng nghiêm túc… Đó thực sự là một nơi rất náo nhiệt, cảm giác chen chúc ấm áp cũng giống như đốt lửa trại, khiến cho một người đã quen với sự cô độc bất giác hòa mình.
Cá Quả không thích sự cô độc, vì thế nó không hề do dự khi dấn thân vào đó. Nghe xong câu chuyện Cá Quả và Cá Chép quen nhau, Tôm Sông chê cười: “Thật là, vì một cái bánh đậu mà phải chuyển nhà, chỉ số IQ của bọn Cá Quả quả nhiên quá thấp!”
“Haizzz, kỳ thị chủng tộc!” Cá Quả đã quen kiểu nói chuyện ồn ào với Cá Chép, đây là một sự ăn ý rất lạ lùng, tự nhiên như nước chảy bèo trôi.
“Ha ha, lại nói đến kỳ thị chủng tộc, ta đã từng…” Cá Nheo từ tốn lên tiếng.
“Lão Niêm! Đừng có chuyển chủ đề!” Quần yêu cùng lên tiếng. Đây cũng là một kiểu thân thiết rất lạ lùng, bạo liệt như sấm rền mưa đổ.
“Nhưng mà, Tôm Sông cũng cảm thấy bánh đậu rất ngon mà?” Cua nói nhỏ nhẹ.
Tôm Sông mắt trợn trừng trừng. “Ta đang nói đến vấn đề IQ cao hay thấp, chứ không hề nhắc đến chuyện bánh đậu có ngon hay không!”
“Haizzz, kỳ thị chủng tộc.” Cá Quả và Cá Chép lại cùng đồng thanh hét lên.
“Thực ra cũng không có gì…” Cá Nheo cười hì hì (nếu mà cá biết cười), “Có biết con Hồ Ly ở trên núi bên kia không?”
“À, cái con Hồ Ly được gọi là đạo hạnh nghìn năm đó…” Ánh mắt Tôm Sông lộ vẻ xúc động.
“Ừ, tu luyện vài năm nữa là thành tiên đấy…” Cá Nheo vuốt râu, “Nhưng mà, năm đó…”
“Lão Niêm! Đừng có chuyển chủ đề!”
“Hả… ta đâu có chuyển chủ đề…” Cá Nheo uất ức nói, “Ý ta muốn nói, năm đó chỉ vì có một cậu bé cho nó một cái bánh bao xanh[1], nó mới dốc sức tu luyện để thành người. Sau đó, cậu bé đó nhập đạo tu tiên, nên nó cũng từ bỏ yêu đạo để tu tiên…”
[1] Một loại bánh nếp, vỏ bánh được tạo màu xanh từ các loại rau. Hình dáng như cái bánh bao.
“Ồ… bánh bao xanh cũng rất ngon…” Cá Chép và Cá Quả nắm tay nhau, cảm động nói…
“Đồ ngốc! Nó không vì cái bánh bao xanh, mà vì nó đã thích người đó! Bọn cá ngốc thật!” Tôm Sông nói giọng khinh bỉ.
“A… Kỳ thị chủng tộc…” Cá Quả và Cá Chép mắt ngân ngấn nước, đồng thanh hét.
“Tại sao lại thích người đó? Vì một cái bánh bao sao?” Cua huơ huơ cái càng, ngây thơ hỏi.
“Cái này thì ta không biết rồi…” Cá Nheo ngoe nguẩy cái đuôi, trả lời.
“Thế… thế người đó là ai?” Quần yêu hiếu kỳ.
“Chính là chủ nhân của đạo quan ở núi bên kia, Lý Du đại sư…” Cá Nheo trả lời.
“Chính là Lý Du đại sư bắt yêu giỏi nổi tiếng ấy sao?” Tôm Sông cắn xúc tu, sợ sệt hỏi.
“Còn có Lý Du nào nữa chắc?” Cá Nheo bàng quan đáp.
“Bánh bao xanh ngon thật đấy…” Tôm Sông nhìn bông hoa sen trên mặt ao, cảm khái.
“Đúng thế đúng thế…” Cá Chép liên tục gật đầu.
“Quá ngon…” Cua khẳng định.
“Ngon hơn cả bánh đậu sao?” Cá Quả lờ mờ hỏi.
“Việc này, nếu nói về cái sự ngon… Ta đã từng…” Cá Nheo lên tiếng.
“Lão Niêm! Không được chuyển chủ đề!!!”

Không có nhận xét nào