[Đoản văn, Hiện đại] Thoáng như hôm qua - Kiểu Kiểu - Tải Ebook
Quyên góp tặng quà cho các editor/tác giả tự do
Nội Quy diễn đàn ngôn tình www.ngontinhonline.com
Thoáng như hôm qua
Tác giả: Kiểu Kiểu
Editor: Thanh Huyền
Lời dẫn
Trong khoảng thời gian này, cuối cùng là tôi mộng thấy Thận Vi. Bộ dáng của anh chính là lúc chúng tôi gặp nhau lần cuối cùng, anh mặc quần áo học sinh màu đậm được là thẳng tắp, các nút áo lóe ra ánh sáng kim loại, anh đang ở đầu đường kia khẽ mỉm cười với tôi, dò xét thân thể chìa tay ra; tướng mạo anh tôi thấy vô cùng chân thành, nhất là cặp mắt xếch kia, hẹp dài mà sáng ngời, con ngươi sâu không thấy đáy, thời điểm mỉm cười càng thêm động lòng người, tôi phảng phất bị đầu độc, vì vậy nhảy qua gần một bước, đồng thời đưa tay ra.
Tại làm sao trong nháy mắt, tiếng động lớn tiếng huyên náo chợt nổ tung ở bên tai tôi, nghiêng đầu đi, chỉ thấy vô số học sinh diễu hành hàng ngang mà qua, bọn họ giống như tuôn chảy, cứng rắn đem tôi cùng anh cách xa ra. Tôi kêu tên của anh nhưng không cách nào thốt ra, tôi gấp đến độ đôi mắt đẫm lệ mơ hồ, đợi cặp mắt có thể thấy vật nữa thì tiếng súng pháo như còn bên tai, cúi đầu một chút, chỉ thấy trên đất máu chảy thành sông.
Một
Ở trên đường thỉnh thoảng quẹo cua, tôi thấy được nhà hàng năm sao cao cấp kia khí thế hào hùng cao vút trong mây, sau đó, tôi thấy Thận Vi lần nữa. Người hầu bàn của nhà hàng cẩn thận đỡ cửa xe của chiếc xe con cao cấp kia, cúi người xuống cung kính kéo cửa ra. Nơi đó cũng không chỉ một mình anh, còn có hai người đàn ông trung niên mặc tây trang vẻ mặt trầm ổn, ba người bọn họ đang nói chuyện với nhau, mà anh mỉm cười gật đầu, nhìn ra tác phong nhanh nhẹn.
Tôi ôm sách nghiêng đầu nhìn anh một cái, tán thưởng loại tình cảm tự nhiên nảy sinh. Xem ra trời cao vẫn chiếu cố anh như cũ, anh vẫn anh tuấn như vậy, bất luận là bề ngoài hay là khí chất cũng xuất sắc như vậy, toàn thân có một chút thoải mái dâng trào chỉ thuộc về sự thành công ấy. Cuộc sống của anh bây giờ nhất định hài lòng như ý. Tôi từ trước đến nay không có cơ hội nhìn thấy cái bộ dáng này của anh, ngay cả trước giờ không tưởng tượng nổi.
Mặc dù khí chất vẫn cứ chênh lệch lớn như vậy, đối với người vẫn là không có chút nguyên do nào mà một cái nhận ra anh, điều này khiến tôi cảm thấy khiếp sợ. Trùng hợp hơn chính là, khi một bước của anh bước vào đại sảnh nhà hàng trong nháy mắt đó, anh chợt nghiêng đầu, nhìn chằm chằm hướng chỗ tôi nhìn một hồi, sau đó đi về phía tôi. Bởi vậy tôi đoán, anh cũng nhận ra tôi.
Ngay lúc sáng sớm, trên đường trống vắng không người nào, phố dài không thấy cuối, tôi hít sâu một hơi, cảm thấy một chút mùi vị trong trí nhớ. Nhà hàng bốn phía vòng quanh Lục Ấm, trong không khí tràn đầy một mùi vị mát mẻ của cây cỏ. Không khí mát mẻ của sáng sớm thường biểu thị của một ngày vui vẻ đã đến, tôi hi vọng, hôm nay cũng không ngoại lệ.
Anh đi tới trước mặt của tôi, tựa như cái kiểu tôi quan sát anh anh quan sát tôi, tôi không nói, lẳng lặng đón ánh mắt của anh, không có mở miệng. Rốt cục, tôi nghe đến thanh âm trầm thấp dễ nghe của anh: "Em mạnh khỏe, đã lâu không gặp."
Tôi nói: "Đúng vậy."
"Có muốn cùng nhau ăn điểm tâm hay không?" Anh hỏi tôi.
Tôi gật đầu. Giữa chúng tôi có quá nhiều lời muốn nói, cũng có quá nhiều lời để nói.
Khoảng cách trước lần tôi thấy anh, thời gian đã qua chín mươi năm. Thời gian thấm thoát, thời gian lưu chuyển, còn kém mười năm, chính là một thế kỷ. Thật sự là rất dài một đoạn thời gian rất dài, vừa được chúng tôi cho là đoạn thời gian này vĩnh viễn sẽ không trôi qua. Khi thời điểm chúng ta ở đại học Hoa Bắc cùng nhau đi học cũng hiểu nhau yêu nhau, làm sao lại nghĩ đến sau một thời gian ngắn như vậy, chúng tôi lại có thể ở một thế giới mới gặp lại lần nữa?
Hai
Tôi cùng Thận Vi tuy là bạn học, lần đầu tiên gặp mặt cũng là ở nhà tôi.
Khi đó tôi lần đầu tiên mặc đồng phục học sinh mới của đại học Hoa Bắc, áo trắng, quần màu đen, tôi hưng phấn đi tới thư phòng, hướng anh trai cả khoe khoang quần áo mới của tôi; vừa xông vào nhà, mới phát hiện phòng còn có hai vị khách.
Anh trai cả từ nhỏ cưng chìu tôi, không ngại tôi lỗ mãng, cười híp mắt giới thiệu nói: "Đây là em gái thứ tư của tôi Bách Nghi, đây là chú Dương cùng con chú ấy Dương Thận Vi."
Tôi nói: "Chú Dương khỏe, trên giá sách của tôi còn có sách của ngài đây."
Thận Vi nhanh chóng đứng lên hướng tôi hành lễ: "Tứ tiểu thư ngài khỏe chứ."
Anh vừa nói vừa ngẩng đầu lên, tôi đây lần đầu tiên thấy rõ bộ dáng của anh. Mặc dù quần áo của anh bình thường, nhưng thái độ tao nhã lễ độ kia so với tôi đã gặp bất kỳ bé trai trẻ tuổi cũng càng thêm mê người, nói là cử chỉ tao nhã tuyệt không quá. Tôi cảm thấy phải nhịp tim lỡ một nhịp đập. Thời gian trôi qua nhiều năm như vậy, tôi vẫn là không có cách nào quên bộ dạng anh mỉm cười, khóe miệng khẽ nhếch, đáy mắt đuôi lông mày đều là cười, trong giây lát đó, cả căn phòng vậy mà tươi sáng rực rỡ.
Khi đó anh trai cả của tôi là thủ hạ đắc lực tài giỏi của Trương bộ trưởng bộ tư pháp chánh quyền tạm thời, nhà chúng ta trừ cha tôi bên ngoài là nhân vật giỏi thứ hai, tôi có trí nhớ tới nay, ông luôn bận rộn, người lui tới không phú thì quý, tiếp đãi hai người cũng không nổi tiếng như vậy coi như là ngoại lệ trong ngoại lệ. Sau đó mới biết, nhà tôi cùng nhà họ Dương cũng rất có ngọn nguồn, nghe nói cha tôi lúc tuổi còn trẻ đã từng phạm tội, tất cả dựa vào tổ phụ của Thận Vi mới có thể giữ gìn, vì thế trong lòng cha vẫn còn cảm kích, sau bao nhiêu năm ông có thân phận địa vị, vừa vặn lúc này biết được con cháu của ân nhân cứu mạng, vì vậy đặc biệt nói bọn họ tới đây.
Anh trai cả của tôi cùng chú Dương nói chuyện, tôi cùng Thận Vi rời khỏi thư phòng, tôi ngồi trên bàn dây đu ở vườn hoa, cùng anh đứng ở cách đó không xa nói chuyện phiếm. Tôi nhìn rõ đồng phục học sinh cùng huy hiệu trường của anh, hỏi anh: "Anh cũng là sinh viên đại học Hoa Bắc?"
Anh vuốt cằm: "Đúng vậy, tôi năm nhất đại học ."
Tôi vui mừng thêm: "Thật khéo, tôi lập tức cũng muốn đi học ở đại học Hoa Bắc."
Anh khẽ mỉm cười: "Tứ tiểu thư, vậy sau này chúng ta sẽ là bạn học."
Tôi khoát khoát tay: "Anh Dương, không nên gọi tôi Tứ tiểu thư, quá khách khí. Gọi tôi Bách Nghi. Về sau ở trong trường học gặp phải chuyện gì, còn phải xin chỉ bảo nhiều đây."
Anh dừng một chút, nhìn tôi, mỉm cười đứng lên: "Tốt. Bách Nghi."
Chỉ cần Thận Vi nguyện ý, anh có thể là một người rất giỏi về lời lẽ. Chúng tôi cứ như vậy quen biết . Anh nói cho tôi biết thân thế của anh cùng gặp gỡ. Anh xuất thân từ dòng dõi làm quan có học, tổ phụ từng qua Giang Nam đảm nhiệm Bố Chính Sứ (ủy viên hành chính), thời ấy cũng là nhân vật nổi danh. Cha anh trời sanh tính đạm bạc, thi đậu Cử nhân sau lại không chịu ra làm quan, liền ở trong nhà chuyên tâm nghiên cứu sách, nghiên cứu lịch sử cổ đại, ở giới học thuật rất có uy danh, đáng tiếc không giỏi kinh doanh, đưa đến bây giờ gia cảnh (hoàn cảnh gia đình) suy bại. Lúc nói chuyện, vẻ mặt của anh thỉnh thoảng ôn hòa thỉnh thoảng phấn chấn, nhưng từ đầu đến cuối, trong giọng nói đầy khao khát cho cuộc sống trong tương lai.
"Chính là như vậy. Cho đến năm ngoái, tôi thi đậu đại học Hoa Bắc, " Thận Vi vừa nói vừa ngẩng đầu nhìn trời, rất hoảng hốt, "Chúng ta đều ở trong này ngẩn cả buổi trưa? Thật là không có nhận ra được."
Tôi muốn mùa kia là cuối mùa hè đầu mùa thu, tôi ngước đầu, từ dưới cằm anh nhìn qua, ánh sáng mặt trời chiều màu vàng từ khe hở lá cây rơi xuống, động ở trên lông mi của anh, rơi vào trong ánh mắt của anh.
Về sau có một đoạn thời gian rất dài, tôi đều không ngừng hồi tưởng lại cái buổi chiều màu vàng đó. Tôi nhớ dáng vẻ anh nói đùa. Tôi đã sớm không phải là tiểu hài tử, tôi rất rõ ràng bản thân mình.
Tôi viết ở nhật ký: Lý Bách Nghi, mày yêu anh ấy.
Ba
Tôi theo anh đi vào nhà hàng Tây của khách sạn. Đời này tôi không có cơ hội đặt chân qua nhà hàng cao cấp, nhưng anh hiển nhiên là tới quen, lúc đi vào phòng ăn này tựa như kiểu tiến vào phòng khách nhà mình tự tại tùy ý.
Có một thời kỳ tôi là con gái quân phiệt (bọn phản động chống đối chính trị) xưng bá một phương, còn anh lại là con trai học giả nghèo túng; đời này thân phận của chúng tôi hoàn toàn ngược lại. Anh bây giờ nhìn lên không phú thì quý, mà bộ dáng tôi thành bây giờ, giữ lại tóc dài không dài, vác lấy một cái túi lớn trang bị đầy đủ tài liệu cùng bút ký, bởi vì nguyên nhân nhịn suốt đêm vẽ hình, nhìn qua nhất định tái nhợt âm u.
Nhà cách thức trang trí ưu nhã của nhà hàng Tây này, phong cách lãng mạn; ngắm nhìn bốn phía, trần nhà hoa văn màu hoa mỹ, vẽ bản đồ cửa sổ thủy tinh rực rỡ, đồng xi điêu khắc tư thái ưu nhã, bích hoạ Paris tả thực của thời kỳ rất xưa, tràn đầy phong tình thế kỷ mười tám đồng thời lại cho thấy khí chất cao quý thần bí.
Một lát sau người hầu bàn đưa bữa ăn sáng tới, tôi không có khẩu vị gì, nhưng vẫn là uống một hớp sữa tươi, mới mở miệng: "Em không nghĩ tới anh lại còn có thể nhận ra em."
Anh nhìn tôi, ánh sáng ở đáy mắt anh chợt lóe lên: "Anh cũng vậy không nghĩ tới. Nhưng là em nhận ra anh. Em còn trẻ như vậy, lại mang theo sách bên người, vẫn còn học đại học?"
"Dạ, " Tôi gật đầu: "Em học ĐH năm 3 ở Đại học Hoa Bắc, ngành kiến trúc."
Anh nhíu mày, không có bất kỳ bất ngờ, nhìn qua tương đối vui vẻ: "Anh cũng là tốt nghiệp đại học Hoa Bắc, chúng ta cùng trường đại học này thật có duyên phận, hai đời đều là nó. Không khéo những lời này trong sách đích xác là có đạo lý ."
Tôi cũng vậy cảm thấy buồn cười, nâng má lên chậm rãi nói: "Nếu như đem cuộc sống của chúng ta viết thành kịch bản, được thực hiện trên TV nhất định rất đặc sắc."
"Đặc sắc? Anh đây cũng không biết, " Anh đối với tôi ung dung cười một tiếng, "Thẳng thắn mà nói, trừ chuyện có liên quan đến em, chuyện khác anh cũng muốn không nghĩ tới. Từng làm qua cái gì, đã từng theo đuổi qua cái gì, cũng không nhớ được."
Anh cười lên khóe mắt có nếp nhăn mịn, mặc dù cạn, nhưng cũng là dấu hiệu của tuổi tác. Trước mặt của tôi cái này của anh, thoạt nhìn mặc dù có sức quyến rũ kinh người, nhưng rốt cuộc không phải là người trẻ tuổi hơn hai mươi tuổi. Tôi cũng nghĩ đến , anh và thời kỳ trước là hai người hoàn toàn bất đồng, rất khó lại từ giữa hai lông mày tương tự kia nhìn ra từng có kích tình cùng hăng hái dâng trào kia.
Tôi ngừng một chút, nói, "Không nhớ rõ cũng không có gì kỳ quái, dù sao cũng là chuyện lâu như vậy."
Anh mỉm cười bày tỏ đồng ý, lễ phép hỏi tôi: "Nếu như em có rỗi rãnh, cho anh nói một chút chuyện lúc trước? Dĩ nhiên, nếu như buổi sáng em không có chuyện gì phải làm."
Không thể nào không có việc. Cuộc thi cuối kỳ gần tới, tôi còn có nhiều môn học cần học. Tôi dụi dụi con mắt, hết sức để cho mình thoạt nhìn có tinh thần một chút: "Đương nhiên có rãnh rỗi. Anh nguyện ý nghe, em liền nói một chút."
"Rửa tai lắng nghe."
"Anh cũng học qua lịch sử, cũng biết đầu thế kỷ hai mươi Trung Quốc hẳn là hình dáng gì, dân tộc rơi vào dầu sôi lửa bỏng, nhân dân ăn bữa hôm lo bữa mai (ăn bữa sớm lo bữa tối), ngước mắt nhìn lại, cho phép một quốc gia vậy mà cảnh hoàng tàn khắp nơi, " tôi nói, "Những thứ này chúng ta cũng biết, nhưng trong sách chữ viết nói cho dù tốt lại tường tận, người không có trải qua thời đại kia rốt cuộc không hiểu, không có biện pháp tưởng tượng. Quân đội chính trị hỗn loạn không ngừng, trào lưu tư tưởng cũ mới không ngừng giao chiến, bên này la hét muốn vận động muốn cách mạng, rồi bên kia có địa vị cao lại muốn phục cổ khôi phục đế chế cổ, anh có thể tưởng tượng ư, cả xã hội tựa như áp đặt mà mở thuốc màu, hết thảy đều lộn xộn."
Anh trầm ngâm nghe.
"Khi đó anh là thanh niên *****, một nhóm người kia của các anh, bắt đầu tự mình viết văn chương biên tập báo chí, phân tích thế sự, lại đem một chút tác phẩm ngoại quốc giới thiệu cho người ta, em nhớ được phần kia tờ báo gọi 《thế hệ thanh niên 》, giọng điệu bài báo là anh viết , lúc ấy tên thật là táo nhất thời. Em hiện tại cũng còn có thể hoàn toàn đọc thuộc lòng, " tôi thực sự nhìn anh, "Anh còn nhớ rõ không?"
Vẻ mặt của anh thay vì nói là mê hoặc, không bằng nói là ngạc nhiên. Anh lắc đầu một cái.
Bốn
"Trong lúc thì tôi không biết quốc gia vì sao, không biết xã hội vì sao. . . . . . Lập quốc hướng tới cơ sở, cũng là dân chúng; dân chúng hướng về hi vọng mới, giải quyết cái vấn đề xã hội, thì tại thế hệ thanh niên nước ta. Loài người hướng về hạnh phúc, nước ta hướng về văn minh, há có thể bại hoại bởi tay bọn đạo chích! Thử xem thế giới hôm nay, hẳn là thế giới của bất kỳ ai!"
Thanh âm trong trẻo có lực, tôi nghe mê mẫn, không nhịn được vỗ tay. Trong phòng học trống vắng chỉ có hai người chúng tôi, tiếng vỗ tay tựa hồ cũng có hồi âm.
Đứng ở trên giảng đài Thận Vi nghiêng mặt sang bên hỏi tôi, vẻ mặt có chút thấp thỏm: "Như thế nào?"
Tôi tự nhiên ca ngợi: "Anh viết thật là không thể bắt bẻ, lời nói đầu của bài này có lý có cứ, đọc lên vang vang trôi chảy, nhất định có thể hấp dẫn rất nhiều học sinh."
Thận Vi lắc đầu một cái, chuyên tâm nhìn bản thảo, gần như tự nói: "Đoạn này còn chưa hoàn hảo, không thể đánh động lòng người. Buổi tối hôm nay anh phải sửa lại chút, ngày mai đem đi in."
Thận Vi người này kiên trì lên quả thực mười đầu bò cũng kéo không lại, tôi muốn, nếu là tờ báo quan trọng nhất của đoàn thanh niên đại học Hoa Bắc, cẩn thận một chút cũng tốt.
Đoạn thời gian đó ngày ngày tôi về nhà rất khuya, cùng Thận Vi một chỗ viết văn chương biên tập báo chí, không cần góp bài sắp chữ, nhưng chính là in ấn hạng nhất sẽ để cho loài người phải thật là vất vẻ tột cùng. Một trường học chỉ cho phép có một máy in chân đạp cũ kỹ, máy cũ nghe nói còn là năm đó do giáo sĩ mang đến, hoàn toàn cần sức người tự tay thao tác; lúc quyển đồng chuyển động phát ra thanh âm ầm ầm kịch liệt, hơi chút không chú ý liền bị mực in phun khắp người.
Khổ cực như vậy lấy được hồi báo. Chúng tôi thông qua chữ viết thanh âm kêu gọi nhận được câu trả lời, ở giới giáo dục đưa tới phản hưởng mãnh liệt. Khi đi học, Lão sư đối với Thận Vi tán thưởng hơn nữa, khen ngợi văn chương của anh "Đầy cảm xúc mạnh mẽ, tự lập giữa các hàng tràn đầy nhiệt tình yêu thương đối với Trung Quốc" ; sau khi tan lớp rất nhiều bạn học cũng rối rít tiến lên thảo luận cùng cô, trong đó phần lớn là bạn học nữ . Các cô vốn là thích Thận Vi, hiện tại ngược lại thăng cấp làm sùng bái, lại bị ảnh hưởng trào lưu tư tưởng Tây Phương, cũng không cho là đạo lý "Nam nữ trao nhận không rõ ràng" hôm nay còn có ý nghĩa gì, cảnh sát quấn anh không thả.
Thận Vi là người khiêm tốn, nhiệt tình của bạn học nữ khiến cho anh bất đắc dĩ và buồn cười, cuối cùng anh nghĩ ra cái phương pháp: anh cũng không giải thích cái gì nhiều, chỉ dắt tay của tôi ở trước trường học quay một vòng.
Trong lòng tôi trừ ngọt ngào vẫn là ngọt ngào, lại nhịn không được hỏi: "Anh nghe được người khác nói anh thế nào không? Nói anh kết giao con gái của Lý tổng tư lệnh, dựa thế quyền quý."
Anh nhíu mày, nắm tay của tôi thật chặc: "Lý Bách Nghi chính là Lý Bách Nghi, cùng người khác có quan hệ gì?"
Đoạn thời gian đó mỗi buổi tối tôi cũng mang theo mùi mực in về nhà. Tôi lặng lẽ sai tài xế trong nhà, để cho Thận Vi đưa tôi về nhà. Ánh trăng một trăm năm trước so ánh trăng hiện nay mát mẻ mà ôn tình, lúc chúng tôi không phát hiện liền lặng lẽ tản ra rơi xuống đầy đất, chúng tôi đi tới chỗ nào, nó theo tới chỗ đó, tựa như tôi cùng anh, vĩnh viễn không rời xa.
Có lúc quá mệt mỏi, mệt mỏi không ngốc đầu lên được; Thận Vi cõng tôi, từng bước một đi trở về. Trên đường người đi đường thưa thớt, giày của anh giẫm trên phiến đá ở đường phố, phát ra tiếng vang có tiết tấu, tựa như tim đập của anh vậy, không nặng không nhẹ, không nhanh không chậm, phảng phất đây là thanh âm duy nhất thế gian. Tôi nằm ở trên lưng của anh, nghiêng đầu nhìn bốn phía, bóng đêm bí ẩn, mờ mịt tòa nhà ở trong màn đêm lộ ra không thể truy tìm chính là hình dáng.
Anh chợt thả chậm cước bộ, mở miệng rất chậm: "Bách Nghi, em có hối hận quen biết anh không? Anh để cho em cực khổ như vậy. Thật ra thì em muốn cái gì cha em cũng có thể cho em."
"Biết anh, là chuyện tốt đẹp nhất đời này của em, bây giờ anh cho em quá nhiều, " tôi mở miệng từng chữ từng câu, "Không chỉ là tình cảm. Trước khi anh xuất hiện, em bị làm hư rồi, chưa bao giờ biết một người phải làm như thế nào mới có thể xưng là người ngay thẳng, như thế nào mới có thể đỉnh thiên lập địa không thẹn với lòng, hiện tại em biết, gánh nặng nhận trách nhiệm đối với dân tộc quốc gia, đó mới là một người chân chính, em cảm thấy bây giờ cuộc sống của em mới là có ý nghĩa, giống như cây nến được đốt sáng."
Thận Vi không lên tiếng, tôi cảm giác được thân thể anh khẽ chấn động; tôi hỏi anh: "Tâm nguyện lớn nhất của anh là cái gì?"
Anh lần này trả lời vô cùng nhanh, cơ hồ không có trải qua bất kỳ suy nghĩ: "Anh nghĩ muốn một để cho học trò nghèo trong thiên hạ Trung Quốc đều có nụ cười. Còn có, với em cùng nhau đến già."
Lổ mũi của tôi đau xót, ôm sát cổ của anh: "Sẽ, sẽ."
Nhưng mà tôi cũng không có lời tiên đoán thành công. Trên thực tế, cả đời tôi mong đợi nhất thì tất cả mọi chuyện cuối cùng cũng rơi vào khoảng không. Nhiệt tình của học sinh cùng người đang nắm quyền cố gắng phục hồi nguyện vọng đế chế phong kiến cùng chống đỡ thì cái bi kịch của tôi cùng Thận Vi mới coi là mở đầu.
Năm
Thời đại biến hóa, cả đời mưa gió bất quá một cái chớp mắt.
Bây giờ chúng tôi ngồi ở trong nhà hàng Tây, nói câu được câu không. Anh không nói nhiều, luôn là duy trì một loại thái độ lắng nghe. Nơi chân trời mây trắng lăn thành từng sợi , treo ở nơi đó rất khác biệt.
Tôi nói: "Có lúc cảm thấy nhớ lại một thời kỳ như vậy, rất ngu. Nhưng là em bao giờ cũng nhớ tới . Lúc ban đầu thời điểm ấn tượng không sâu, mơ hồ , giống như đang xem điện ảnh trắng đen quá hạn, sau lại nhớ tới càng ngày càng nhiều chi tiết. Tỷ như đường phố năm đó, cây ngô đồng hai bên đường phố, mỗi mùa thu, tảng lớn tảng lớn lá cây rớt xuống, có thanh âm xào xạt. Còn có sân nhỏ ở nhà, thú vị tôi mang theo bút lông luyện chữ, còn có phòng nhỏ kia đang in tờ báo, chỉ có một cánh cửa sổ, mở ở phía trên vách tường."
"Em cũng không có thay đổi lắm, " Anh tường tận tôi chốc lát, "Anh nhớ được em thích mặc quần áo trắng, rất thích cười, đánh ra một bài piano tốt, bất luận anh ở nơi nào, cũng vẫn ủng hộ anh."
Tôi rũ ánh mắt xuống, lại ép buộc mình ngẩng đầu nói đùa: "Oh, thì ra là anh nhớ nhiều chi tiết như vậy, em không phải là cũng vì thế cảm thấy vinh hạnh?"
Anh uống một hớp cà phê, đối với tôi khẽ mỉm cười: "Em làm cho người ta cảm giác chính là cảm giác thật lâu trước đây, anh hôm nay có thể một cái nhận ra em, cũng là bởi vì loại cảm giác quen thuộc này. Chỉ nhìn em một cái, rất nhiều việc anh nhớ lại hết, mặc dù bộ dáng của em có thay đổi, nhưng anh cảm thấy chính là linh hồn của em, đây chính là nói nghiêm túc đi."
Nhất thời sửng sốt, khổ sở không khỏi lan lên trái tim, lại một chữ cũng nói không ra. Lúc này người hầu bàn đưa tới chút điểm tâm, anh đem cái khay bánh cake kia hướng trước mặt của tôi đẩy một cái, nói: "Em nếm cái này một chút. Bánh cake ở đây cực kỳ nổi danh, nghe nói cô gái cũng rất thích."
Mặc dù không có muốn ăn, nhưng anh nổ lực đề cử như vậy, tôi vẫn là cầm lên một cái bánh cake nhỏ nếm nếm, gật đầu một cái: "Mùi vị cũng không tệ lắm."
Anh hỏi tôi: "Em bây giờ thế nào?"
Tôi chuyển ly cà phê trong lòng bàn tay, nói: "Khá tốt a, cùng cuộc sống tất cả sinh viên đại học không sai biệt lắm. Lên lớp tự học vẽ đồ họa làm thí nghiệm. . . . . . Bốn giờ và một đường đi. Không tính là khô khan, nhưng cũng không thú vị."
Anh đồng ý: "Bây giờ cùng so với năm đó, dường như là thiên đường. Rốt cuộc là một thế giới thay đổi."
Tôi cúi đầu nhìn cổ tay anh, không tự chủ được hỏi, "Anh còn nhớ rõ sau đó anh bị khổ sao? Em hiện tại cũng không dám nghĩ."
Anh cười, trong nháy mắt tôi lại thấy anh năm đó. Anh đưa tay tới vỗ vỗ mu bàn tay tôi, như kiểu anh trai trấn an tôi: "Thật ra thì khá tốt, bất quá là trong sinh hoạt có mấy ngày so với lúc đó xám xịt hơn một chút. Nhưng mà không phải là hoàn toàn tuyệt vọng. Hơn nữa, chuyện này cũng không liên quan bọn họ. Em cũng biết, lĩnh vực đấu tranh tư tưởng văn hóa, thường cùng chính trị chặt chẽ không rời. Đây là đặc thù của thời đại đổi mới, không phải là anh em có thể thay đổi. Về phần sau chúng ta bị đám học sinh kia bắt vào ngục đó cũng là chuyện không thể tránh được."
Tôi cắn môi: "Em vẫn cảm thấy thật xin lỗi anh. Nếu như không phải là anh trai cả cùng cha. . . . . ."
"Chớ suy nghĩ quá nhiều. Cả đời này chuyện tình của chúng ta hiện tại chênh lệch quá xa, cơ hồ chuyện người khác cũng có thể xảy đến."
"Em biết." Tôi nghiêng đầu, ánh mắt dừng ở chân trời hướng mặt trời mọc, "Em biết."
Sáu
Thời điểm tôi ở trong ngục thấy Thận Vi, dáng vẻ anh đã thay đổi. Trước kia tác phong của anh nhanh nhẹn, nho nhã tuấn lãng, ở trong ngục không tới một tuần lễ, người lại hoàn toàn thay đổi. Quần áo của anh lam lũ, hai tay trật khớp, vết máu loang lổ, toàn thân không có một làn da tốt.
Trước đó cha căn bản cũng không cho tôi gặp anh. Ngay cả đi học ông cũng không cho tôi đi, đem tôi giam lỏng ở nhà. Tôi khuyên cha thả anh, nói thế nào nhà họ Dương với chúng tôi cũng có ân tình; cha kiên quyết từ chối: "Đây là cấp trên ra lệnh, ai cũng không được cãi lời! Cha bất kể giao tình của con cùng Dương Thận Vi sâu đậm, chỉ bằng một tội danh kích động quần chúng, sẽ phải trả giá thật lớn!"
Tôi nói: "Kia đem con cùng anh ấy bắt đi! Phần tờ báo kia, cũng có một phần công lao của con!"
Cha giận đến cả người cả mặt cùng tái, khiển trách tôi: "Lý Bách Nghi! Con cho rằng cha còn có thể để cho con tùy hứng làm bậy tiếp? Cha cùng Phương Bộ trưởng nói hay lắm, con phả gả cho con ông ta."
Tôi thét chói tai: "Không! Không! Con không thích anh ta!"
"Hôn nhân đại sự cho phép con làm chủ sao!" Trong giọng nói của cha một chút chừa đường sống cũng không có, "Bây giờ là thời buổi loạn lạc, quốc gia tùy thời khó giữ được. Cha không thể che chở con cả đời, một cô gái như con có thể làm gì bây giờ? Con gả chính là cái người phải có năng lực bảo vệ con, Dương Thận Vi chẳng qua là một đồ cúng tế trong thời buổi loạn lạc này thôi!"
Tôi rống: "Ngài nói thật dễ nghe! Con nguyện ý đi theo anh ấy tìm chết!"
Cha sập cửa đi ra.
Mặc dù không bước chân ra khỏi nhà, nhưng tôi từ rất nhiều đường dây biết học sinh bị giam chỗ nào mà vì vận mệnh chính phủ bức bách bọn học sinh thẳng thắn được khoan hồng, để cho bọn họ nói ra kẻ chủ mưu phía sau kia căn bản không tồn tại, như có người không tuân chắc chắn gặp phải tra hỏi đánh dử dội, nghe nói còn có hình phạt tàn khốc. Hàng đêm tôi mơ thấy anh, tôi biết Thận Vi có ngông nghênh như thế nào, anh làm sao có thể nhượng bộ với lạm dụng uy quyền? Mỗi lần từ trong ác mộng tỉnh lại, tôi cũng khóc đến khàn cả giọng.
Cuối cùng vẫn là anh trai thương xót tôi, lặng lẽ dẫn tôi đi gặp anh.
Trong bóng tối của ngục giam, âm u rét lạnh có thể so với địa ngục. Chúng tôi cách hàng rào gặp nhau. Anh mang theo còng tay xiềng chân nặng nề, cũng không vì mình lo lắng, thời điểm nhìn thấy tôi, trong con ngươi của anh dấy lên ánh sáng hơi yếu, đối với tôi cười cười: "Bách Nghi, sao em lại tới đây? Anh rất khỏe, chính là vài ngày rồi không nhìn thấy ánh sáng mà thôi." Giọng nói lơ là bình thường, phảng phất nói là khí trời.
Tôi nhìn hai tay anh vô lực, không lên tiếng, trở về cửa phòng của cha quỳ một buổi tối. Đêm hôm đó trận bảo tuyết đầu tiên xuống bắt đầu mùa đông, sáng ngày thứ hai, tôi đã hoàn toàn đông cứng .
Cha từ trong nhà ra ngoài, nói: "Cha có thể nghĩ biện pháp thả nó, nhưng cả đời con đều không được gặp lại nó."
Tôi rơi lệ gật đầu.
Ngày thứ hai Thận Vi liền được thả ra, tôi cấm túc ở trong nhà, không thể tận mắt thấy anh rời khỏi ngục giam. Anh trai trong lúc cấp bách về nhà, nói với tôi: Thận Vi được một bạn học nuôi trong nhà thương.
Tôi biết mình không nên đi gặp anh, nhưng vẫn là không nhịn được. Tôi mang theo thuốc trị thương đã chuẩn bị xong cùng thức ăn lặng lẽ đưa đến nhà bạn học anh, tôi cũng không muốn nuốt lời với cha, nhưng khi tôi thấy anh cô độc ngồi ở dưới cây đa trong sân từ từ nhắm mắt lại thì tôi rốt cuộc là hướng anh đi tới. Gương mặt anh gầy gò, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, giống như không cẩn thận sẽ hoàn toàn ngủ mất. Đúng vậy, tự chủ chưa bao giờ là một việc mặc cho hàng hóa người theo đuổi, trên cái thế giới này, người lấy được nó thủy chung chẳng qua là số ít.
Tôi mở miệng gọi tên của anh, phát hiện thanh âm căn bản không có từ trong cổ họng ra ngoài.
Nhưng mà anh chính là nghe được. Anh mở mắt ngẩng đầu nhìn tôi, hai chân tôi như nhũn ra, bỗng chốc yếu đuối ngồi băng ghế trước mặt anh, anh vươn tay, dùng khí lực khó có thể tưởng tượng ôm lấy tôi thật chặc, anh nói: "Tiểu Nghi, tiểu Nghi. . . . . ."
Khi đó anh cơ hồ cho mình một chút khí lực cuối cùng.
Cuộc sống ba tuần lễ ở ngục giam hoàn toàn đem thân thể anh giaỳ vò phá hủy. Anh nuốt không trôi thứ gì, tôi đem thuốc nấu thành cháo, thêm súp hầm cách thủy tốt, cách mỗi một giờ liền từng miếng từng miếng uy anh. Cha tạm thời đi công việc vùng khác, đại ca đối với chuyện của tôi mở một con mắt nhắm một con mắt, vì vậy cả ngày tôi ở bên cạnh anh. Một tháng, tôi cơ hồ không có đụng giường. Nghĩ đến cũng kỳ quái, nhưng nếu là hiện tại, tôi giống như trẻ tuổi, nhưng mà tuyệt đối không có khả năng có cái tinh thần cùng nghị lực đó, cho dù là cha mẹ tôi sinh bệnh nặng chỉ sợ cũng không làm được đầu không dính giường.
Tôi tự lẩm bẩm: "Thận Vi, anh phải sống, anh phải sống, anh chết em làm sao bây giờ?"
Thận Vi với nửa ngủ nửa tỉnh trả lời tôi: đời sau, đời sau đền cho em.
Có lúc, thời điểm anh ngủ, tôi đọc sách cho anh: "Trời muốn giao trách nhiệm lớn lao cho người vậy, cần phải trước đau khổ tâm chí làm phiền gân cốt kia ——"
Có lúc tôi đọc đến một nửa, anh chợt hồi tỉnh, tiếp theo lời của tôi nói: "Bụng dạ đói, thân kia khốn cùng, được nghịch loạn kia gây nên, cho nên nhẫn nại động tâm, không thể tăng chỗ kia."
Sau đó cái trán chúng tôi chống đỡ, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt, từ từ mỉm cười .
Một tháng sau, thân thể của anh rốt cục từ từ khôi phục, ổn định đứng ở trong sân tràn đầy ánh mặt trời mùa đông. Gần tới giao thừa, trong sân cũng dán lên câu đối xuân treo đèn lồng. Anh đứng ở Phương Bắc trong ánh mặt trời sáng ngời —— gió nhẹ thổi qua, trên cây bông tuyết từng mãnh bay xuống, rơi vào đầu vai của cô; ánh mặt trời màu vàng hóa thành chất lỏng, từ trên người anh róc rách chảy qua, tựa như thời gian sử dụng âm nhạc đang lúc nốt nhạc đang viết.
Bảy
"Lại là em."
Chúng tôi cùng nhau ngồi lâu như vậy, hiện tại trên mặt anh mới xuất hiện cái loại vẻ mặt lần đầu tiên đó có thể gọi là chấn động. Anh bình tĩnh nhìn tôi, nói: "Anh thỉnh thoảng có một giấc mộng giống nhau, có người ở bên tai anh đọc sách, mặt không thấy rõ, từng chữ từng câu, rất rõ ràng, bây giờ suy nghĩ một chút, trong mộng cái thanh âm kia đúng là cùng thanh âm của em không sai biệt lắm."
Tôi chỉ cười, cảm thấy ánh mắt đau nhức. Thì ra là tôi ở đáy lòng anh, rốt cuộc cũng có phân lượng . Có câu này của anh, đã đủ rồi.
Người vào trong quán cà phê ăn điểm tâm càng tới càng nhiều. Ánh sáng buổi sáng từ cửa sổ thủy tinh xuyên thấu qua, tôi không nhịn được nheo lại mắt.
Bất quá ngắn ngủi 10 phút, lần lượt có người tới đây bắt chuyện với anh. Anh cũng ung dung cùng một người quen biết kêu đi qua, cử động tự nhiên không thể bắt bẻ. Trên người anh bây giờ có tồn tại một mặt chưa từng có sức quyến rũ. Anh cũng có một mặt mê người, bất quá phần lớn kia là bởi vì bề ngoài cùng một loại phong độ của người trí thức ra sức hướng về nên ; sự nghiệp đời này của anh là thành công phấn khởi đạt được nhân sĩ, tựa như ánh sáng giờ phút này, chói mắt mà sáng ngời, nhiệt liệt mà tự tin, lúc anh nói chuyện mặt mỉm cười, vẻ mặt bình tĩnh kiên nghị —— đây là sức quyến rũ đàn ông hoàn toàn thành thục mới có.
Tôi hỏi anh: "Anh bề bộn nhiều việc sao? Anh đi làm chuyện của anh đi, em cũng trở về trường học."
Anh khoát tay: "Không gấp, lúc này vẫn còn có thời gian. Em nói tiếp."
Tôi dừng một chút, nói: "Sau khi anh khỏi bệnh, trở về trường học. Cha không cho em đi học. Em mỗi ngày bị giam ở trong nhà. Ba tháng sau, em và Phương Trọng Lương cùng đi ra nước ngoài, về sau không còn gặp lại."
Rõ ràng dưới ánh mặt trời, tôi thấy được anh nhíu mày: "Không đúng. Sau đó chúng ta còn gặp một lần. Là ở trên đường, anh ở trong đội ngũ học sinh diễu hành, em ở ven đường ngoắc anh, anh xuyên qua đám người đi tìm em, nhưng mà lại không thấy em. Sau lại mới biết, em xuất ngoại."
Tôi khép hờ mắt, miễn cưỡng cười cười, nói: "Có lẽ là có chuyện như vậy, em không có ấn tượng. Có lúc trí nhớ người là có sai lệch a, thật sự chúng ta mặc dù cùng vượt qua một đoạn thời gian, nhớ cũng không nhất định là giống nhau. Huống chi là một thời kỳ?"
Anh mỉm cười, muốn hỏi cái gì lại muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ lộ ra một nụ cười chân thành: "Chính xác."
Tôi lấy túi đứng lên: "Cám ơn anh về cà phê cùng bánh cake. Em thật sự phải đi."
Anh đưa tôi đến cửa nhà hàng, sau đó vẫy xe taxi, vì tôi mở cửa xe. Tôi nhấc chân lên xe, anh ôm tôi. Tôi cảm thấy gương mặt của anh kề sát tôi, thanh âm anh trầm thấp ôn nhuận: "Bách Nghi, tạm biệt."
"Tạm biệt, " tôi ngửa đầu nhìn anh, nhẹ nhàng nói một chút, "Bất quá, Thận Vi, em đã sớm không gọi Lý Bách Nghi ."
Anh cười lắc đầu, đem tờ danh thiếp nhét vào trong tay tôi: "Anh cũng vậy không phải là Dương Thận Vi đó. Cuộc đời chúng ta chờ đợi kiếp sau, rốt cuộc sẽ lấy được. Nếu như có chỗ cần giúp một tay, em có thể tùy thời tới tìm anh."
Tôi cười gật đầu, kéo cửa xe lên.
Xe như gió mạnh lái đi, tôi không quay đầu lại. Bất luận dù nhìn thế nào, chúng tôi cũng không trở về ban đầu được. Tôi nhắm mắt lại đem danh thiếp ném ra cửa sổ xe. Cả đời, chúng tôi là đối phương duy nhất; đời này đâu rồi, chẳng qua là trong sinh mệnh đối phương có một nhạc đệm nhỏ ý nghĩa mà thôi. Anh bây giờ là ai cùng tôi có quan hệ thế nào, tôi là ai đối với anh cũng không phải là một chuyện quan trọng. Tôi sẽ không liên lạc anh, cho đến lại một lần nữa tình cờ gặp nhau, cũng có thể cuộc đời này sẽ không gặp lại, ai lại biết đâu.
Tám
Đầu mùa xuân, gió vọt vào buồng xe là ấm áp mà tràn đầy thiện ý, thổi tới trên mặt, giống như là trong mộng mới có thể cảm nhận được ấm áp. Tôi hỗn loạn mà nghĩ, nếu lấy xuân về hoa nở là một năm tính mà nói..., như vậy, thời gian lại đã qua một năm.
Thật ra thì tôi làm sao mà không nhớ được chứ. Là anh không nhớ rõ a.
Tôi nhớ được là anh nói cho tôi biết đường diễu hành, là anh nói chúng tôi gặp nhau ở đường diễu hành, là anh nói không gặp không về, vĩnh viễn không muốn buông tha hi vọng;
Tôi nhớ được lần đó là lần thứ nhất chạy trốn thất bại, rời nhà nửa giờ liền bị cha phái người bắt trở về, sau đó bị cấm túc khá dài không thấy mặt trời; chờ lúc tôi có thể từ trong phủ đi ra ngoài, lại nhận được tin tức anh ở trong lần diễu hành kia bị bắn chết ;
Tôi nhớ được là anh không giữ lời hứa trước, tôi lại không biết chuyện dưới tình huống trước tôi một bước rời đi, tôi chối bỏ hoàn toàn của chúng tôi, cùng Phương Trọng Lương đi Âu châu, nhưng cuối cùng tôi không có gả cho anh ta, bởi vì tôi còn yêu anh a; tôi muốn, cứ tiếp tục như vậy, cả một đời người, cũng không phải là không thể đi tiếp;
Tôi nhớ được chiến tranh kháng Nhật thì tôi vận chuyển thuốc men trở về nước, khoảng cách bất quá là xoay người một cái, đang ở trên danh sách tướng sĩ tử trận mới nhất thấy được tên của anh —— anh trai nói: hai mươi năm trước trong trường diễu hành kia thật ra thì anh chưa chết, bất quá là vì đoạn tuyệt ý nghĩ của tôi, anh ấy và cha mới viện một lời bịa đặt như vậy.
Tôi nhớ được tôi từ trong tay Ngô tướng quân nhận lấy di vật của anh, mấy khối tiền thật là ít ỏi, mấy bộ quần áo, còn có một tấm hình mặc dù trắng bệch nhưng vẫn được giữ rất tốt, trong hình tôi đây cười tươi xinh đẹp làm sao;
Cuộc đời tôi tham gia hai lần tang lễ của anh, tôi bị anh lừa hơn hai mươi năm, tôi là vì anh cả đời không lấy chồng uất ức mà chết, anh nói, anh nói, anh lấy cái gì đền cho tôi?
Tôi nhớ đáp án của anh còn chưa thay đổi đi: đời sau, anh đem đời sau đền bù cho em.
Đáng tiếc anh rốt cuộc không thể bồi thường cho tôi.
[ hết ]

Không có nhận xét nào